Tri Âm Quán. Lục Ngạn. Bắc Giang
Chào bạn đã ghé thăm Tri Âm Quán_Thị Trấn Chũ_Lục Ngạn_Bắc Giang!
Diễn Đàn là nơi giao lưu kết bạn, sưu tầm, lưu trữ, học hỏi và chia sẻ kiến thức.
Để cùng nhau tiến bộ trên con đường hướng thiện.
Chúc bạn sức khỏe và có nhiều thành công mới trong cuộc sống!

Om mani pad me hum
Tri Âm Quán. Lục Ngạn. Bắc Giang

Mỗi người đều nhận được hai thứ giáo dục: một thứ do người khác truyền cho; một thứ, quan trọng hơn nhiều, do mình tự tạo lấy.
 
Trang ChínhTrang Chính    CalendarCalendar  Trợ giúpTrợ giúp  Thành viênThành viên  NhómNhóm  Đăng kýĐăng ký  Đăng NhậpĐăng Nhập  
Chào mừng các bạn đã ghé thăm Tri Âm Quán_Thị Trấn Chũ_Lục Ngạn_Bắc Giang! Chúc các bạn sức khỏe và thành đạt! Tri Âm Quán_Thị Trấn Chũ_Lục Ngạn_Bắc Giang.

Share | 
 

 ***Khổng Tử***

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Chuyển đến trang : Previous  1, 2, 3, 4, 5, 6  Next
Tác giảThông điệp
Tri Âm Quán
Thành Viên Tích Cực
Thành Viên Tích Cực
avatar

Tổng số bài gửi : 5862
Reputation : 2
Join date : 31/07/2013
Đến từ : Thị Trấn Chũ

Bài gửiTiêu đề: Re: ***Khổng Tử***   Sat Sep 14, 2013 11:34 pm

24.Phóng vu lợi nhi hành đa oán.
                                                                   (Lý Nhân)
Chỉ vì lợi mà làm tất phải chịu nhiều oán hận.
Việc gì có lợi cho mình thì vội vàng làm ngay, việc gì không có lợi thì bàng quan lơ đểnh, đó là thái độ của người chỉ chăm chăm lo cho quyền lợi của mình. Thái độ này thường được biện hộ bằng cách nói: ''Mình không lo cho mình thì trời đất nào lo cho mình?''. Trước khi
làm việc gì cũng suy tính đến cái lợi là thái độ nói chung của mọi người, nhưng đặt cái lợi lên cao hơn trên hết thì chung cuộc thế nào cũng rước lấy oán hận.
 
Thế nào là công lợi? Giữa công lợi và tư lợi có tương hợp với nhau được không? Nếu mục đích của ta là mưu cầu lợi ích cho cộng đồng thì không ai phản đối ta, nhưng nếu ta lấy lợi ích của mình làm ưu tiên, làm xuất phát điểm cho quan điểm và hành động của mình thì nhất định sẽ xung đột với quyền lợi của xã hội, sự xung đột này thật khó mà hóa giải.
 
Như vậy bạn có còn suy nghĩ lấy công lợi làm tư lợi hay không?
Đối với cái lợi mà bạn không còn vướng bận thì tâm hồn bạn đã được mở rộng đến cõi biển rộng trời cao. Nỗi khốn khổ nhất của con người là không thể giải tỏa được những đè nén trong tâm lý, Lương Khải Siêu đã từng nói: nỗi khổ nhất của con người là nơi tâm lý phải gánh vác một trách nhiệm không dứt''. Tình gia đình, tình yêu, tình bằng hữu là những tình cảm mà bạn luôn vướng bận, tuy nhiên đó là ''sự vướng bận ngọt ngào''; công tác, sự nghiệp, học vấn
chưa thành đạt cũng làm bạn suy nghĩ, nhưng đó là những suy nghĩ làm cho đời sống của bạn thăng hoa; duy chỉ có ''danh lợi'' là sợi dây ràng buộc bạn, nó khiến bạn không thể làm chủ được bản thân mình, phải xoay như con cù mà chẳng biết vì sao, chẳng biết để làm gì.
 
Vậy trước khi làm một việc gì, hãy làm sao để bạn là người chủ của hành động chứ không phải là nô lệ của danh lợi.
 

“Có người cho hoan lạc, xa hoa là hạnh phúc, nhưng tôi cho rằng vô sở cầu mới là hạnh phúc tối cao”.

_________________________________
Tri Âm Quán_Thị Trấn Chũ_Lục Ngạn_Bắc Giang
http://quoccuonglucngan.blogspot.com/
Về Đầu Trang Go down
http://lucngantriamquan.forumvi.com/
Tri Âm Quán
Thành Viên Tích Cực
Thành Viên Tích Cực
avatar

Tổng số bài gửi : 5862
Reputation : 2
Join date : 31/07/2013
Đến từ : Thị Trấn Chũ

Bài gửiTiêu đề: Re: ***Khổng Tử***   Wed Sep 18, 2013 3:58 pm

25.Tử Lộ vấn thành nhân, Tử viết:
"Nhược Tang Vũ Trọng chi chí, Công Xước chi bất dục, Biện Trang Tử chi dũng, Nhiễm Cầu chi nghệ, văn chi dĩ lễ nhạc, diệc khả di vi thành nhân hĩ!".
Viết: "Kim chi thành nhân giả, hà tất nhiên? Kiến lợi tư nghĩa, kiến nguy thụ mệnh, cữu yếu bất vong bình sinh chi ngôn, diệc khả dĩ thành nhân hĩ!".
 
 
Tử Lộ hỏi về việc thành nhân, Khổng Tử đáp: “Nếu có cái chí của Tang Vũ Trọng, cái thanh khiết của Mạnh Công Xước, cái dũng của Biện Trang Tử, cái tài của Nhiễm Cầu, lại có thêm lễ nhạc đào luyện là có thể thành nhân vậy”.
 
Khổng Tử lại nói: “ngày nay thành nhân không cầu cho hoàn mỹ như người xưa, chỉ thấy lợi là lòng nghĩ đến nghĩa lý, thấy tình thế nguy hiểm vẫn giữ vững tinh thần, đã hứa điều gì là không bao giờ quên, như thế là thành nhân rồi”.
Đó là những lời Khổng Tử giảng giải về một nhân cách hoàn mỹ. Thế nào là nhân cách hoàn mỹ? Khổng Tử coi chí hướng, sự thanh khiết, dũng khí, tài nghệ là những yếu tố của một nhân cách hoàn mỹ, đó là nhân cách của cái bậc hiền nhân, còn hạng thường nhân thì chỉ cần ''Kiến lợi tư nghĩa, kiến nguy thụ mệnh'' là đã đạt, vì lợi và sự nguy nan là hai tình huống đòi hỏi phải có sự lựa chọn hành vi rất sáng suốt.
Trong sách Luận ngữ, Khổng Tử thường xuyên bàn đến cách ứng xử trước điều nghĩa và lợi của hai hạng người quân tử và tiểu nhân, giữ nghĩa bỏ lợi là điều người quân tử luôn luôn tâm niệm. Sách "Khổng Tử gia ngữ'' có ghi lại câu chuyện Tăng Sâm không màng lợi lộc để giữ lòng thanh khiết nên được Khổng Tử khen ngợi: Tăng Sâm là người đức cao vọng trọng nhưng gia cảnh nghèo khó, luôn phải chịu cảnh túng quẫn, thiếu ăn thiếu mặc, vua nước Lỗ
biết chuyện liền ban phong cho ông một ấp để hưởng lộc nhưng Tăng Sâm cương quyết từ chối không nhận. Có người hỏi: "Tại sao ông không nhận? Đó là do nhà vua tự ban cho ông chứ ông có cầu xin đâu". Ông đáp: ''Tuy nói là vậy, nhưng tôi nghe nói nhận ơn của ai thì khi đứng trước người đó phải thấp xuống ba phân, nay người ban ơn cao hơn người thụ ân, giá như sau này vua đối với tôi không kiêu, tôi đứng trước mặt vua sao cho khỏi mất đi lòng tự trọng của mình?''.


“Con người phải truy cầu sự hoàn mỹ”

_________________________________
Tri Âm Quán_Thị Trấn Chũ_Lục Ngạn_Bắc Giang
http://quoccuonglucngan.blogspot.com/
Về Đầu Trang Go down
http://lucngantriamquan.forumvi.com/
Tri Âm Quán
Thành Viên Tích Cực
Thành Viên Tích Cực
avatar

Tổng số bài gửi : 5862
Reputation : 2
Join date : 31/07/2013
Đến từ : Thị Trấn Chũ

Bài gửiTiêu đề: Re: ***Khổng Tử***   Thu Sep 19, 2013 1:10 pm

26. Quí Văn Tử tam tư nhi hậu hành.
Tử văn chi viết: "Tái tư khả hĩ!".
                                          (Công Dã Tràng)
Quý Văn Tử suy nghĩ ba lần rồi mới làm. Khổng Tử nghe vậy nói: Không cần phải ba lần, hai lần là đủ rồi!
 
Chúng ta thường nghe câu: ''Uốn lưỡi ba lần trước khi nói'', đó là người xưa muốn khuyên chúng ta phải cẩn thận trước khi nói hay làm việc gì. Ba không có nghĩa là số ba, đó là một tỷ dụ để nói số nhiều, ba lần suy nghĩ là suy đi nghĩ lại thật nhiều lần. Vậy, vì sao Khổng Tử bảo hai lần là đủ?
Trình Cố giảng giải như sau: ''Người ác thường không suy nghĩ về hậu quả của việc mình làm, suy nghĩ về hậu quả là người thiện rồi. Vì thế nghĩ hai lẩn là đủ cẩn thận, ba lần thì tự ý nổi lên làm tinh thần xáo trộn. Do đó Khổng Tử chê vậy''. Quí Văn Tử là người làm việc hết sức cẩn trọng nhưng lại là kẻ ăn hối lộ, Khổng Tử châm biếm ông ta để đưa ra cho chúng ta một lời khuyên sâu sắc.
 
Làm việc tất phải suy tính nhưng đừng để tư lợi xen vào trong suy tính của mình. Rèn luyện tính cẩn trọng phải bắt đầu từ những công việc nhỏ mọn hằng ngày, việc gì cũng xếp đặt kế hoạch cho chu đáo. Tuy nhiên điều cần tránh là sự do dự bất quyết, đã quyết định rồi lại thay đổi, thay đổi rồi lại thay đổi nữa thì công việc nhất định sẽ hỏng.
 
Do dự sẽ kéo dài thời gian, thời gian kéo dài thì tình thế sẽ thay đổi, hoặc xuất hiện thêm những khó khăn mới do vậy công việc lại càng khó khăn hơn. Khổng Tử bảo hai lần suy nghĩ là đủ lại hàm ý khuyên ta phải có dũng khí trong hành động, việc cần làm là làm mà không màng đến sự
được mất của bản thân.
 
''Trước suy nghĩ rồi sau hãy nói, nếu có người bảo bạn nói đủ rồi thì bạn nên dừng lại.
 

Con người ưu việt hơn động vật là vì con người biết nói, nếu chúng ta không sử dụng được năng lực đó thì so với động vật chúng ta lại không bằng.

_________________________________
Tri Âm Quán_Thị Trấn Chũ_Lục Ngạn_Bắc Giang
http://quoccuonglucngan.blogspot.com/
Về Đầu Trang Go down
http://lucngantriamquan.forumvi.com/
Tri Âm Quán
Thành Viên Tích Cực
Thành Viên Tích Cực
avatar

Tổng số bài gửi : 5862
Reputation : 2
Join date : 31/07/2013
Đến từ : Thị Trấn Chũ

Bài gửiTiêu đề: Re: ***Khổng Tử***   Fri Sep 20, 2013 6:18 pm

27. Phi lễ vật thị, phi lễ vật thính,
phi lễ vật ngôn, phi lễ vật động.
                                                 (Nhan Uyên)
Không hợp lễ thì không nhìn, không hợp lễ thì không nghe, không hợp lễ thì không nói, không hợp lễ thì không hành động.
Chúng ta thường nghe: “Có đầu mà không có óc”, câu đó có ý chê trách người nghe mà không hiểu hoặc nghe mà không lưu tâm suy nghĩ; chê người không biết tự phân tích, nhận định mà đi nghe người khác những điều không hay, không hợp đạo đức, lễ nghĩa. Nhìn, nghe, nói, hành động là những hành vi cơ bản của con người, nếu những hành vi đó không được ước chế thì con người không thể có được tư thái đứng đắn và nghiêm túc và do đó, xã hội cũng
không thể có được nề nếp sinh hoạt qui củ, trật tự.
 
So với ngày xưa, trong xã hội ngày nay lối sống theo chủ nghĩa cá nhân ngày càng gia tăng, người ta thích sống độc lập, thích tạo ra những cái mới, tự mình suy nghĩ và hành động, không muốn có sự can thiệp vào đời sống của mình. Điều đó tất nhiên có ảnh hưởng đến quan hệ giữa cá nhân với cộng đồng xã hội; mà nội dung, tinh thần của chữ “lễ” trong xã hội ngày nay so với ngày xưa cũng có sự thay đổi. Những thay đổi đó đem lại kết quả tốt hay xấu thì hãy còn chưa kết luận được, tuy nhiên ''lễ'' là những ước định do xã hội đặt ra nên cũng có thể thay đổi được và chúng ta không nên để cho "lễ" trói buộc mình. Điều quan trọng là chúng ta phải làm chủ hành vi của mình, mỗi lời nói, cử chỉ, hành vi,v.v… đều có sự cân nhắc thích đáng giữa cái nên và không nên.
 

“Nếu ta mớ miệng nói những điều tốt đẹp thì thế giới có trở nên tốt đẹp cũng nhờ đó; nếu ta mở miệng nói những điều xấu xa thì thế giới có trở thành xấu xa cũng vì vậy”.

_________________________________
Tri Âm Quán_Thị Trấn Chũ_Lục Ngạn_Bắc Giang
http://quoccuonglucngan.blogspot.com/
Về Đầu Trang Go down
http://lucngantriamquan.forumvi.com/
Tri Âm Quán
Thành Viên Tích Cực
Thành Viên Tích Cực
avatar

Tổng số bài gửi : 5862
Reputation : 2
Join date : 31/07/2013
Đến từ : Thị Trấn Chũ

Bài gửiTiêu đề: Re: ***Khổng Tử***   Sat Sep 21, 2013 12:13 pm

28. Phàn Trì tùng du vu Vũ Vu chi hạ, viết: "Cảm vấn sùng đức, tu thắc, biện hoặc?”.
Tử Viết: "Thiện tai vấn! Tiên sự hậu đắc, phi sùng đức
dư? Công kỳ ác, vô công nhân chi ác, phi tu thắc dư. Nhất triêu chi phẫn, vong kỳ thân dĩ cập kỳ thân, phi hoặc dư?”.
                                                    (Nhan Uyên)
Phàn Trì cùng với thầy đi chơi dưới đền Vũ Vu, ông hỏi Khổng Tử: “Xin hỏi thầy làm thế nào để có đức hạnh cao thâm, để trừ khử được ác ý, để biện minh những điều mê hoặc?”,
 
Khổng Tử đáp: “Câu hỏi thật ý nghĩa! Trước hết ra sức lỗ lực làm việc, rồi sau kết quả tự nhiên mà thành, đó không phải là đức hạnh cao thâm sao?
 
Tự trách điều sai trái của mình, không trách điều sai trái của người, như vậy chẳng trừ khử được ác ý sao?
 
Chỉ một chút phẫn uất mà lập tức cùng với người liều mạng, quên đi bản thân mình và làm liên lụy đến gia đình, như thế chẳng phải là mê muội sao?.
 
Đó là những lời giáo huấn của Khổng Tử về công phu tu dưỡng tâm tính.
 
Trước hết chúng ta tìm hiểu xem như thế nào gọi là ''Tu thắc'' (trừ bỏ ác ý)?
 
Chữ "thắc'' có hai nghĩa, nghĩa thứ nhất là ''tà ác'', nghĩa thứ hai là ''giấu kín''; kết hợp cả hai nghĩa đó lại thì ''tu thắc'' có nghĩa là trừ khử những ác ý trong tâm hồn mình, trong nơi thâm sâu kín đáo nhất mà ở đó ý ác khởi phát.
 
Để làm được điều đó, Khổng Tử đề xuất biện pháp: ''Công kỳ ác, phi công nhân chi ác''. ''Công kỳ ác'' thì ý nghĩa đã rõ ràng minh bạch, nhưng ''Phi công nhân chi ác'' có ý nghĩa là gì?
 
Đó không phải là thái độ bàng quan trước cái ác của người khác mà là thái độ tích cực khử trừ cái ác bằng cách cải thiện con người làm ác chứ không phải bằng cách chối bỏ hay loại trừ họ.
 
Có câu: ''Nghiêm dĩ luật kỷ, khoan dĩ đãi nhân'', nghĩa là: ''Lấy nghiêm khắc làm kỷ luật cho mình, lấy khoan dung để đối xử với người'', như vậy, đối với bản thân mình thì dùng sự nghiêm khắc để khử trừ cái ác nhưng đối với người khác thì dùng sự khoan dung để dẫn dụ họ xa lìa cái ác.
 

''Không có người nào tự bản tính là người ác, chi do tiêm nhiễm cái ác mà trở thành người ác thôi".

_________________________________
Tri Âm Quán_Thị Trấn Chũ_Lục Ngạn_Bắc Giang
http://quoccuonglucngan.blogspot.com/
Về Đầu Trang Go down
http://lucngantriamquan.forumvi.com/
Tri Âm Quán
Thành Viên Tích Cực
Thành Viên Tích Cực
avatar

Tổng số bài gửi : 5862
Reputation : 2
Join date : 31/07/2013
Đến từ : Thị Trấn Chũ

Bài gửiTiêu đề: Re: ***Khổng Tử***   Tue Sep 24, 2013 5:22 pm

29. Nhân chi sinh dã trực, võng chi sinh dã hạnh nhi miễn.
 
Bản tính con người vốn ngay thẳng, người không ngay thẳng mà sống được chẳng qua là một ngoại lệ do may mắn.
Trẻ em sinh ra đầu trước chân sau gọi là sinh thuận (trực), nếu sinh ra chân trước đầu sau gọi là sinh ngược (võng). Ngày xưa do trình độ y học còn thấp nên việc sinh nở là rất nguy hiểm cho cả mẹ lẫn con, sinh thuận đã vậy sinh ngược lại càng nguy hiểm hơn, nên đứa trẻ nào sống được thì coi như là may mắn.
 
Ngày xưa sinh ngược gọi là ''Ngụ sinh'', trẻ sinh ngược thường ít khi sống sót, đứa nào sống sót thì cũng bị cha mẹ ghét bỏ hoặc là không được cưng chiều bằng những đứa trẻ sinh thuận.
 
Tại sao lại như vậy? Vì người ta cho rằng con người phải có một cách thế chính trực để xuất hiện trên đời (sinh thuận là chính trực, sinh ngược là không chính trực).
 
Sinh ra không chính trực (sinh ngược) là đã chết, bởi vậy người sống được ở trên đời càng phải sống chính trực. Suốt cuộc đời sống ngay thẳng, chí công vô tư, xét lòng mình không thấy thẹn, đối diện với người không thấy xấu hổ; sinh ra thẳng ngay, chết cũng thẳng ngay, luôn giữ trong lòng mình cái chí khí cường dũng: ''Đầu đội trời, chân đạp đất''.
 

“Trong cơn cuồng phong mới thấy được người thủy thủ can đảm, trên chiến trường mới thấy được người chiến sĩ dũng cảm. Khi ứng phó với những tình thế gian nan nguy hiểm của đời sống người bình thường cũng tỏ lòng can đảm”

_________________________________
Tri Âm Quán_Thị Trấn Chũ_Lục Ngạn_Bắc Giang
http://quoccuonglucngan.blogspot.com/
Về Đầu Trang Go down
http://lucngantriamquan.forumvi.com/
Tri Âm Quán
Thành Viên Tích Cực
Thành Viên Tích Cực
avatar

Tổng số bài gửi : 5862
Reputation : 2
Join date : 31/07/2013
Đến từ : Thị Trấn Chũ

Bài gửiTiêu đề: Re: ***Khổng Tử***   Thu Sep 26, 2013 12:26 pm

30. Nhất đan thực, nhất biều ẩm, tại lậu hạng,
nhân bất kham kỳ ưu, Hồi dã bất cải kỳ lạc.
                                                    (Ung Dã)
Nhan Hồi ăn một chén cơm, uống một bát nước, ở nơi nghèo nàn. Người khác không thể sống được trong cảnh đó nhưng Nhan Hồi vẫn giữ được lòng thư thái.
 
Trang Tử và Huệ Thi có một cuội tranh luận thú vị về việc người có biết được niềm vui của con cá hay không? Trang Tử chỉ con cá đang bơi lội tung tăng và bảo con cá đó thật sung sướng nhưng Huệ Thi lại bảo Trang Tử không phải là cá thì làm sao Trang Tử biết được con cá có sung sướng hay không. Trang Tử nói vặn lại; thế Huệ Thi không phải là Trang Tử thì làm sao Huệ Thi biết được Trang Tử có thể hiểu được cá hay không,v.v…
 
Ta không phải là Nhan Hồi nên ta không có cách nào thể nghiệm được niềm vui của ông. Nhưng một ngày nào đó ta cũng lâm vào tình cảnh khốn khó như Nhan Hồi thì ta có thể cảm nhận được niềm vui như ông hay không?
 
Người sống trong cảnh nghèo khó, túng quẫn mà vẫn giữ được tinh thần thư thái, an vui thì không phải là họ muốn sống khổ hạnh để cảm nghiệm về chân lý và cũng không phải họ đã quen với cảnh nghèo. Sở dĩ họ giữ được tinh thần thư thái là vì trong nội tâm họ từ thủy chí chung luôn có một dòng suối thanh khiết lưu chảy, tẩy sạch khỏi tâm hồn họ mọi tục lụy của đời sống. Vậy, giả sử Nhan Hồi là người giàu có thì ông vẫn có được tâm hồn thanh thản như
lúc nghèo; cái hòa lạc của ông là sự hòa lạc tự trong nội tâm nên hoàn cảnh không thể biến cải được.
 

''Dục vọng của con người ở phương diện này thì mạnh nhưng ở phương diện khác thì yếu, nó cũng giống như dòng nước chảy theo hướng mà nó được dẫn. Dục vọng con người được hướng dẫn theo hướng tri thức và hướng thượng sẽ đem lại cho tâm linh sự khoái lạc và con người đó có thể được coi là một triết gia chân chính”

_________________________________
Tri Âm Quán_Thị Trấn Chũ_Lục Ngạn_Bắc Giang
http://quoccuonglucngan.blogspot.com/
Về Đầu Trang Go down
http://lucngantriamquan.forumvi.com/
Tri Âm Quán
Thành Viên Tích Cực
Thành Viên Tích Cực
avatar

Tổng số bài gửi : 5862
Reputation : 2
Join date : 31/07/2013
Đến từ : Thị Trấn Chũ

Bài gửiTiêu đề: Re: ***Khổng Tử***   Fri Sep 27, 2013 6:22 pm

31.Trành dã dục, yên đắc cương?
                                        (Công Dã Tràng)
Thân Trành là người đa dục sao có thể gọi là người cương cường chính trực được?
Trong đời sống, người được gọi là cương cường chính trực thì người đó phải trừ bỏ được tư dục. Nếu không trừ được tư dục thì sao có thể gọi là cương trực? ''Cương" không có
nghĩa là tính khí bộc trực, quật cường và cũng không phải là suốt ngày giữ bộ dạng đạo mạo ngang nhiên, lo sợ người khác xúc phạm đến sự trang nghiêm của mình. Sự cương nghị, bất khuất chân chính là sự thông hiểu, sáng suốt phân định giữa nghĩa và lợi, giữa cái đáng nhận
thì nhận, cái đáng bỏ thì bỏ, đó chính là sự kiềm chế được dục vọng của mình.
 
Kỳ thực, dục vọng tự nó không phải là xấu và cũng không nhất thiết phải tiêu trừ, vấn đề là chúng ta phải học
cách sử dụng nó, điều khiển nó chứ không phải làm nô lệ cho nó.
 
Thời Bắc Tống, Phú Bật giữ chức khụ mật sứ, vua Anh Tông lúc mới lên kế vị lấy các di vật của vua cha là Tống Nhân Tông đem ban phát cho các quan văn võ trong triều, riêng Phú Bật được ông ưu ái ban phát nhiều hơn lệ thường. Phú Bật cương quyết từ chối, Anh Tông
sai thái giám đến nói: ''Đó là những thứ nhỏ mọn, ông không nên từ chối''.
 
Phú Bật nghiêm mặt nói: "Không phải là lễ vật quí hay không quí, vấn đề là nó quá lệ thường. Giả như hôm nay tôi nhận lễ vật đó, sau này hoàng thượng lấy việc này mà sai tôi làm việc tôi không muốn, tôi lại có thể từ chối được sao?''; nói những lời cương trực mạnh mẽ đó nhưng Phú Bật không hề kiêu ngạo, không phạm thượng.
 
Với hành động đó Phú Bật xứng đáng là một bậc đại nhân.
 

''Dùng hết tâm lực thanh trừ lòng ham muốn vô cớ, vô lý thì tức khắc bạn sẽ nhận thấy hành động đó thật là thực tế và đầy ý nghĩa”.

_________________________________
Tri Âm Quán_Thị Trấn Chũ_Lục Ngạn_Bắc Giang
http://quoccuonglucngan.blogspot.com/
Về Đầu Trang Go down
http://lucngantriamquan.forumvi.com/
Tri Âm Quán
Thành Viên Tích Cực
Thành Viên Tích Cực
avatar

Tổng số bài gửi : 5862
Reputation : 2
Join date : 31/07/2013
Đến từ : Thị Trấn Chũ

Bài gửiTiêu đề: Re: ***Khổng Tử***   Sun Sep 29, 2013 7:56 pm

32.Nhân chi quá dã, các vu kỳ đảng; quan quá, tư tri nhân hĩ.
                                                  (Lý Nhân)
Ai cũng có lỗi lầm, không lỗi này thì lỗi kia; quan sát hành vi của họ khi phạm lỗi thì biết họ có lòng nhân hay không.
 
Quan sát hành vi của người sau khi phạm lỗi là có một phương pháp rất hay để nhận biết về tư cách con người.
 
Chữ “đảng” trong câu trên có hai cách hiểu. Trình Chu chú giải ''đảng'' có nghĩa là ''loại biệt'', tức là mỗi người do hoàn cảnh, điều kiện sống của mình mà phạm vào những loại sai phạm khác nhau.
 
Trong sách Luận Ngữ có viết: "Quân tử thường thất vu hậu, tiểu nhân thường thất vu bạc'' (Người quân tử vì lòng đôn hậu mà phạm sai lầm, kẻ tiểu nhân vì lòng bạc bẽo mà
phạm sai lầm); chuyện về tiên sinh Đông Quách có thể giúp ta hiểu ý nghĩa của câu trên.
 
Có một người đang bị truy đuổi, hắn gặp tiên sinh Đông Quách liền cầu xin cho được trốn vào trong bao tải đựng sách của ông, Đông Quách mở bao cho hắn trốn vào. Khi người truy đuổi đã đi xa hắn liền đổi giọng bảo Đông Quách cho hắn ăn, ông Đông Quách tốt bụng liền lấy đồ ra
nấu cho hắn ăn. Ông không ngờ người truy đuôi thấy lửa liền quay lại bắt gặp tên kia liền đem giết đi, lòng ông đầy day dứt; ông lão tốt bụng đó vì quá nhân từ mà ''thất vu hậu'', tức phạm vào tội giết người.
 
Đông Quách phạm lỗi vì nhân từ, tên kia bị chết vì tráo trở, như thế tình huống phạm lỗi tương phản nhau là vậy.
 
Trịnh Huyền chú giải ''đảng'' có nghĩa là ''thân tộc''. Ông cho rằng trong xã hội có rất nhiều cái “Được bao gói đẹp đẽ”, ý ông muốn nói ai ai cũng giữ vẻ giả tạo, che giấu những điều bực bội, những suy tính kín đáo v.v. làm cho họ có cái diện mạo rất khác với diện mạo thực của họ.
 
Vì thế ta phải quan sát tính cách thực sự của họ từ những cái lỗi nhỏ trong gia đình mà suy ra những điều khác, cuối cùng biết được họ là người nhân từ hay là người ích kỷ.
 

Đã là người ai cũng có sai lầm. Người sợ sai lầm thì chẳng bao giờ làm được việc bởi vì chỉ có không làm mới không có sai lầm”.

_________________________________
Tri Âm Quán_Thị Trấn Chũ_Lục Ngạn_Bắc Giang
http://quoccuonglucngan.blogspot.com/
Về Đầu Trang Go down
http://lucngantriamquan.forumvi.com/
Tri Âm Quán
Thành Viên Tích Cực
Thành Viên Tích Cực
avatar

Tổng số bài gửi : 5862
Reputation : 2
Join date : 31/07/2013
Đến từ : Thị Trấn Chũ

Bài gửiTiêu đề: Re: ***Khổng Tử***   Mon Sep 30, 2013 1:54 pm

33.Sĩ chí vu đạo, nhi sỉ ác y ác thực giả, vị túc dữ nghị dã.
                                                      (Lý Nhân)
Người có học lập chí ở đạo mà còn lấy làm xấu hổ vì quần áo xấu, cơm gạo hẩm thì đâu đáng để cùng bàn đạo lý.
 
So sánh là thói thường của người đời, ai cũng lấy cái của mình so sánh với cái của người khác, nếu hơn người thì cảm thấy tự tin, mãn nguyện, tự đắc, nếu thua người thì tự ti, buồn rầu, thất chí.
 
Khi tâm niệm càng đặt nặng vào những giá trị vật chất thì sự tu dưỡng tâm tính, đạo đức càng bị tổn hại; giá trị vật chất và giá trị tinh thần là hai thái cực cực đoan nên ta
phải thận trọng lượng định như cân vàng trên cân tiểu li thì mới xác định được.
 
Những bậc đạt đạo là người đã trải qua những hoàn cảnh gian nan khốn khó.
 
Mạnh Tử từng nói: "Thiên tương giáng đại nhiệm vu thị nhân dã, tất tiên khổ kỳ tâm chí, lao kỳ cân cốt, ngạ kỳ thể phúc, không phạp kỳ thân, hành phất loạn kỳ sở vi, sở dĩ động tâm nhẫn tính, tăng dịch kỳ sở năng'' (Trời muốn giao nhiệm vụ lớn cho ai tất trước tiên làm cho người đó lao khổ tâm chí, mỏi mệt gân cốt, đói khát thân thể, đầu trần chân không, bối rối hành vi để người đó động tâm nhẫn tính, gia tăng năng lực).
 
Lịch sử ghi lại nhiều vị thánh hiền hào kiệt xuất thân từ nơi gian khó: Vua Thuần xuất thân từ người cày ruộng, Tôn Thúc Ngao xuất thân từ miền biển, Bách Lý Hề từ
nơi chợ búa, v.v…
 
Hoàn cảnh càng gian nan khốn khó càng làm xuất hiện cái dũng khí đấu tranh với nghịch cảnh để vươn lên, nên trong hoàn cảnh đó ta phải cố gắng hết sức chứ đừng buông
xuôi, nản chí.
 
Cuộc sống an nhàn bình lặng lâu ngày làm tính cách ta yếu đuối, nếu lâm vào nghịch cảnh ta có còn chí khí để giữ vững đạo lý không?
 
Vậy ''Chí vu đạo'' là ta nên trong cuộc sống bình nhật rèn luyện tinh thần làm chủ ý nghĩ, hành vi của mình, thanh tẩy tâm hồn khỏi những ham muốn vật chất để duy trì tâm tính vốn có của mình.
 

''Chỉ sau khi giải phóng mình ra khỏi thế giới nhục dục vật chất, con người mới có thể thấu suốt được ý nghĩa chân thực của đời sống”.

_________________________________
Tri Âm Quán_Thị Trấn Chũ_Lục Ngạn_Bắc Giang
http://quoccuonglucngan.blogspot.com/
Về Đầu Trang Go down
http://lucngantriamquan.forumvi.com/
Tri Âm Quán
Thành Viên Tích Cực
Thành Viên Tích Cực
avatar

Tổng số bài gửi : 5862
Reputation : 2
Join date : 31/07/2013
Đến từ : Thị Trấn Chũ

Bài gửiTiêu đề: Re: ***Khổng Tử***   Tue Oct 01, 2013 10:31 am

34.Cổ giả ngôn chi bất xuất, sỉ cung chi bất đãi dã.
                                                  (Lý Nhân)
 
Người xưa ít ngôn luận vì sợ không thực hành được điều đã nói mà thành ra xấu hổ.
 
Trong câu nói trên Khổng Tử mượn chuyện ngày xưa để châm biếm người đương thời.
 
Thời Khổng Tử là thời Xuân Thu, xã hội không còn chất phác, đôn hậu như thời cổ đại, người ta thích nói khoa trương nên Khổng Tử hoài niệm về thời mà cổ nhân ít nói vì sợ xấu hổ nếu không thực hiện được lời mình nói.
 
Chúng ta thử kiểm điểm lại xem có khi nào ta nói mà không làm không? Không phải vì cổ nhân nói thế mà chúng ta phải yên lặng, vấn đề là ở chỗ chúng ta nói như thế nào, do đó lời nói của chúng ta phải có thực tiễn xác thực và dựa trên nguyên tắc của lòng thành tín thì mới
thực hành được.
 
Nói mà không làm không chỉ xét trên lời ta nói với người khác mà còn xét trên lời ta tự nói với mình, tức là những lời ta hứa với lòng mình, những điều ta quyết tâm, vì thế chúng ta cũng phải rất thành thực với mình, không tự lừa dối lương tâm mình.
 
Lời nói phải có sự xác thực, chúng ta đừng bao giờ thêu dệt những lời hoa mỹ.



''Muốn ngăn cản ai làm việc gì thì hãy bảo họ nói thật nhiều về việc đó. Nói càng nhiều thì lòng ham muốn hành động càng ít".

_________________________________
Tri Âm Quán_Thị Trấn Chũ_Lục Ngạn_Bắc Giang
http://quoccuonglucngan.blogspot.com/
Về Đầu Trang Go down
http://lucngantriamquan.forumvi.com/
Tri Âm Quán
Thành Viên Tích Cực
Thành Viên Tích Cực
avatar

Tổng số bài gửi : 5862
Reputation : 2
Join date : 31/07/2013
Đến từ : Thị Trấn Chũ

Bài gửiTiêu đề: Re: ***Khổng Tử***   Wed Oct 02, 2013 8:40 am

35.Dĩ ước thất chi giả, tiễn hĩ.
                                                   (Lý Nhân)
Người kiểm soát được tinh thần mình sẽ tránh được nhiều lỗi lầm.
Trong cuộc sống ai cũng có những điều lo lắng, những trở ngại, phiền hà, mệt mỏi...
Cuộc sống cá nhân đã vậy mà đời sống xã hội cũng nhiều thảm cảnh: chiến tranh, thiên tai, dịch bệnh v.v… Tất cả những điều đó như đổ dồn vào ta khiến đời sống thành nặng.
 
Chúng ta tự gặm nhấm nỗi khổ của mình. Có ai bắt ta phải suốt ngày chịu khổ? Bộ não của ta có hạn, ta làm đầy nó bằng những nỗi âu lo thì còn đâu chỗ để ta suy nghĩ, quan tâm về bản thân mình.
 
Vậy có cách nào chịu đựng được những điều phiền lụy? Thưởng thức nghệ thuật, sinh hoạt thoải mái, kiểm soát hoàn cảnh không để những vấn đề vật chất hay tinh thần bị ám ảnh, không để công việc lôi cuốn trong giờ nghỉ ngơi, thưởng ngoạn thiên nhiên, một mình ăn cơm trong không khí an tịnh, ngồi yên lặng suy tưởng, luyện yoga v.v… không những giúp ta giảm bớt áp lực của đời sống mà còn giúp tinh thần trấn tỉnh, giảm mặc cảm tự ti, gia tăng lòng tự tín.

Giờ nghỉ ngơi sau công việc là niềm vui sướng thuần túy nhất”.



_________________________________
Tri Âm Quán_Thị Trấn Chũ_Lục Ngạn_Bắc Giang
http://quoccuonglucngan.blogspot.com/
Về Đầu Trang Go down
http://lucngantriamquan.forumvi.com/
Tri Âm Quán
Thành Viên Tích Cực
Thành Viên Tích Cực
avatar

Tổng số bài gửi : 5862
Reputation : 2
Join date : 31/07/2013
Đến từ : Thị Trấn Chũ

Bài gửiTiêu đề: Re: ***Khổng Tử***   Thu Oct 03, 2013 9:57 am

36.Bất nhị quá.
                                                  (Ung Dã)
Không tái phạm lỗi lầm.
Ai cũng phạm lỗi nhưng điều quan trọng là ý thức quyết tâm không tái phạm lần thứ hai.
Lỗ Ai Công hỏi Khổng Tử: ''Học trò của thầy ai là người hiếu học?''.
Khổng Tử trả lời đó là Nhan Uyên và nêu hai tính cách tốt của Nhan Uyên: một là không tái phạm lỗi (bất nhị quá),
hai là không giận lây, giận người này đổ cơn giận nên người khác (bất thiên nộ).
 
Khổng Tử đối với Nhan Uyên rất mực thương yêu, Nhan Uyên không may mất sớm, ông hết lòng thương tiếc.
Ở đời ai mà không phạm lỗi lầm? Nhưng nghĩ lỗi nhỏ thì xuê xoa bỏ qua, lỗi lớn mới để tâm thành sửa đó là nghĩ sai lầm, vì khi phạm lỗi nhỏ mà không để tâm hoán cải thì lâu ngày sẽ trở thành một thói quen rất tai hại.
 
Có những người suốt đời luôn phạm một lỗi mà không
sửa được, đó là người chấp mê bất ngộ, tăm tối chẳng chịu thức tỉnh và thiếu dũng khí không dám tự nhìn lại mình để nhận lỗi lầm.
 
Quả là, nhận biết mình sai đã khó mà sửa chửa cái sai
lại càng khó hơn?
Để không tái phạm, ta cần có dũng khí và lòng quyết tâm vượt qua mặc cảm của bản thân, dư luận của xã hội mà luôn luôn phấn đấu hướng thiện vì giữa thiện và ác chỉ là sự sai lệch của một ý niệm.
 

“Nếu có sai lầm thì hãy sớm tỉnh ngộ”


_________________________________
Tri Âm Quán_Thị Trấn Chũ_Lục Ngạn_Bắc Giang
http://quoccuonglucngan.blogspot.com/
Về Đầu Trang Go down
http://lucngantriamquan.forumvi.com/
Tri Âm Quán
Thành Viên Tích Cực
Thành Viên Tích Cực
avatar

Tổng số bài gửi : 5862
Reputation : 2
Join date : 31/07/2013
Đến từ : Thị Trấn Chũ

Bài gửiTiêu đề: Re: ***Khổng Tử***   Sat Oct 05, 2013 4:54 pm

37.Đạo thính nhi đồ thuyết, đức chi khí dã!
                                               (Dương Hóa)
Nghe nói ở ngoài đường thuật lại ở ngoài chợ, là tự làm tổn hại đức của mình.
Có những người thích bàn tán chuyện thị phi của người khác, “lưỡi không xương nhiều đường lắt léo”, không nói thành có, trắng nói thành đen, đó là ''Đạo thính đồ thuyết''.
 
Đặc điểm chung của họ là không kiểm chứng sự thực đúng hay sai, nghe trước quên sau chỉ nhớ mang máng mà đem thuật lại cho người khác, thế rồi người này truyền qua người kia, có người miệng lưỡi lại ngọt dẻo quảng bá khiến cho sự việc càng lúc càng trở nên sai lệch.
 
Xã hội cần phải hạn chế sự tuyên truyền sai lệch, bởi vì có những công ty giả mạo nghệ sĩ giả danh, chính trị gia mị dân dùng các kỹ xảo thủ pháp để đề cao những ưu điểm, tạo dựng cái hư hư thực thực, chân chân giả giả để đánh lừa mọi người.
 
Người ta nghe rồi hồ đồ truyền cho nhau mà tạo thành các cơn sốt tiêu dùng, hâm mộ, ngưỡng vọng; chắc hẳn những
người giả mạo, giả danh, mị dân kia rất hoan nghênh loại người ''Đạo thính đồ thuyết''.
 
Hãy cẩn thận suy xét, những điều người khác nói lại thường trái ngược nhau là vì phần đông họ chứng kiến không rành mạch hay là ham thích chứng tỏ mình biết rõ hành vi của người khác.
 
Nếu bản thân ta "Đạo thính đồ thuyết'', xen vào chuyện của người khác mà đưa ra những phán đoán hồ đồ là đã tự làm hại đức của mình. Lời nói ra sự thật đi mất, nên có người biết chuyện là dừng lại, họ biết rõ chuyện và phán đoán nhưng không quá tin tưởng thiên lệch về phía nào.
 
Lấy việc của người khác để đàm tiếu là vô hình gây sự tổn hại cho họ, cho nên ta đừng xét nét chuyện của người khác mà hãy tự suy xét bản thân mình.
 

''Hãy chú ý nghe người biện luận nhưng bản thân mình đừng thái quá can dự vào”

_________________________________
Tri Âm Quán_Thị Trấn Chũ_Lục Ngạn_Bắc Giang
http://quoccuonglucngan.blogspot.com/
Về Đầu Trang Go down
http://lucngantriamquan.forumvi.com/
Tri Âm Quán
Thành Viên Tích Cực
Thành Viên Tích Cực
avatar

Tổng số bài gửi : 5862
Reputation : 2
Join date : 31/07/2013
Đến từ : Thị Trấn Chũ

Bài gửiTiêu đề: Re: ***Khổng Tử***   Sun Oct 06, 2013 12:27 pm

37.Đạo thính nhi đồ thuyết, đức chi khí dã!
                                               (Dương Hóa)
Nghe nói ở ngoài đường thuật lại ở ngoài chợ, là tự làm tổn hại đức của mình.
Có những người thích bàn tán chuyện thị phi của người khác, “lưỡi không xương nhiều đường lắt léo”, không nói thành có, trắng nói thành đen, đó là ''Đạo thính đồ thuyết''.
 
Đặc điểm chung của họ là không kiểm chứng sự thực đúng hay sai, nghe trước quên sau chỉ nhớ mang máng mà đem thuật lại cho người khác, thế rồi người này truyền qua người kia, có người miệng lưỡi lại ngọt dẻo quảng bá khiến cho sự việc càng lúc càng trở nên sai lệch.
 
Xã hội cần phải hạn chế sự tuyên truyền sai lệch, bởi vì có những công ty giả mạo nghệ sĩ giả danh, chính trị gia mị dân dùng các kỹ xảo thủ pháp để đề cao những ưu điểm, tạo dựng cái hư hư thực thực, chân chân giả giả để đánh lừa mọi người.
 
Người ta nghe rồi hồ đồ truyền cho nhau mà tạo thành các cơn sốt tiêu dùng, hâm mộ, ngưỡng vọng; chắc hẳn những
người giả mạo, giả danh, mị dân kia rất hoan nghênh loại người ''Đạo thính đồ thuyết''.
 
Hãy cẩn thận suy xét, những điều người khác nói lại thường trái ngược nhau là vì phần đông họ chứng kiến không rành mạch hay là ham thích chứng tỏ mình biết rõ hành vi của người khác.
 
Nếu bản thân ta "Đạo thính đồ thuyết'', xen vào chuyện của người khác mà đưa ra những phán đoán hồ đồ là đã tự làm hại đức của mình. Lời nói ra sự thật đi mất, nên có người biết chuyện là dừng lại, họ biết rõ chuyện và phán đoán nhưng không quá tin tưởng thiên lệch về phía nào.
 
Lấy việc của người khác để đàm tiếu là vô hình gây sự tổn hại cho họ, cho nên ta đừng xét nét chuyện của người khác mà hãy tự suy xét bản thân mình.
 
''Hãy chú ý nghe người biện luận nhưng bản thân mình đừng thái quá can dự vào”

_________________________________
Tri Âm Quán_Thị Trấn Chũ_Lục Ngạn_Bắc Giang
http://quoccuonglucngan.blogspot.com/
Về Đầu Trang Go down
http://lucngantriamquan.forumvi.com/
Tri Âm Quán
Thành Viên Tích Cực
Thành Viên Tích Cực
avatar

Tổng số bài gửi : 5862
Reputation : 2
Join date : 31/07/2013
Đến từ : Thị Trấn Chũ

Bài gửiTiêu đề: Re: ***Khổng Tử***   Mon Oct 07, 2013 9:14 am

38.Chúng ố chi, tất sát yên; chúng hảo chi, tất sát yên.
                                                  (Vệ Linh Công)
Một người bị mọi người ghét ta tất phải quan sát xem sự thể là thế nào; một người được mọi người yêu ta cũng phải quan sát xem sự thể là thế nào.
 
Ý nghĩa của câu trên thật rõ ràng: Nhận định về một con người không phải là một việc đơn giản. Con người có rất nhiều phương diện, trong những hoàn cảnh khác nhau người ta lại biểu hiện ra những phương diện khác nhau, tùy theo tình huống người ta có thể chủ động điều chỉnh nội tâm, thái độ cho phù hợp, suy tính để hòa nhập với hoàn cảnh: khi đối diện với bạn bè và khi đối diện với cấp trên người ta có thể thể hiện hai thái độ, hành vi ứng xử khác nhau.
 
Do vậy, những hành vi ngoại hiện đó không phản ánh đúng bản chất thực sự của con người, hãy còn những tính cách cá nhân bị che giấu, những hành vi biến đổi theo từng tình huống là cái ngụy trang.
 
''Trường đồ tri mã lực, sự cữu thức nhân tâm'', để hiểu được tính tình, tư cách con người ta, cần phải có thời gian lâu dài quan sát, tìm hiểu. Nếu có người được mọi người tán thưởng, khẳng định như là một người hoàn mỹ, không mảy may khuyết điểm, thì ta có cần quan sát và đặt nghi vấn không?
 
Đương nhiên là nên. Tại sao lại là không? Bản tính con người là chủ quan vì thế những nhận định của người khác không dĩ nhiên hay nhất định là đúng đối với ta, do đó ta phải tự đưa ra những nhận định riêng dựa trên sự quan sát của mình.
 

Nếu bạn muốn lấy hành vi của người khác làm kiểu mẫu, trước tiên nên cẩn thận suy xét xem người đó có hành xử một cách cơ hội hay không”.

_________________________________
Tri Âm Quán_Thị Trấn Chũ_Lục Ngạn_Bắc Giang
http://quoccuonglucngan.blogspot.com/
Về Đầu Trang Go down
http://lucngantriamquan.forumvi.com/
Tri Âm Quán
Thành Viên Tích Cực
Thành Viên Tích Cực
avatar

Tổng số bài gửi : 5862
Reputation : 2
Join date : 31/07/2013
Đến từ : Thị Trấn Chũ

Bài gửiTiêu đề: Re: ***Khổng Tử***   Mon Oct 07, 2013 9:19 am

39.Mạnh Chi Phản bất phạt: bôn nhi điến, tương nhập môn,
sách kỳ mã, viết: “Phi cảm hậu dã, mã bất tiến dã".
                                                       (Ung Dã)
Mạnh Chi Phản không kiêu ngạo vì có công lao, quân bị đánh đuổi ông đi phía sau bảo vệ đoàn quân, khi sắp vào thành ông dừng ngựa nói: không dám đi sau, chỉ vì ngựa không chạy lên được.
 
Người đời sau chú giải câu này không khỏi đặt ra nghi vấn: Đã nói không cậy công sao còn lên tiếng: ''Phi cảm hậu dã, mã bất tiến dã" để mọi người biết mình đi sau, đó là hành động ''lấy dù che bóng'', giả bộ che đậy nhưng thực ra là giương lên cao, căn bản đó là một thủ đoạn ngụy trá không đáng để Khổng Tử tán dương. Hành động của Mạnh Chi Phản không phải là không có lý, nếu như ông thực sự khiêm tốn thì đời sau tất sẽ hiểu được lòng ông.
 
Câu chuyện trên cho chúng ta biết một thái độ sống: bản thân mình có công nhưng nên che giấu nó đi, ngăn không cho tính kiêu ngạo nổi lên. Dù có nhiều người hiểu nhầm bản ý của mình nhưng vấn đề là ở một chữ “Cố” (Cố nghĩa là sự việc vốn là như vậy), ta muốn làm một việc xuất phát từ nội tâm của mình với tất cả nhân tâm thành ý, ta dùng hành động để chứng tỏ điều đó thì không phải là ta muốn mua danh hay tìm tiếng khen. Điều cần tránh nhất đối với con người là sự ngụy trang, giả dối biến những hành động cao quí thành vật dụng trang điểm.
 

''Người tự tán dương mình thì chẳng nhìn bao quát được sự vật, đáng gọi là người mù vì chỉ nhìn thấy bản thân mình mà không nhìn thấy người khác”.

_________________________________
Tri Âm Quán_Thị Trấn Chũ_Lục Ngạn_Bắc Giang
http://quoccuonglucngan.blogspot.com/
Về Đầu Trang Go down
http://lucngantriamquan.forumvi.com/
Tri Âm Quán
Thành Viên Tích Cực
Thành Viên Tích Cực
avatar

Tổng số bài gửi : 5862
Reputation : 2
Join date : 31/07/2013
Đến từ : Thị Trấn Chũ

Bài gửiTiêu đề: Re: ***Khổng Tử***   Tue Oct 08, 2013 7:26 pm

40.Quân tử chu nhi bất tỉ, tiểu nhân tỉ nhi bất chu.
                                               (Vi Chính)
Người quân tử giao tiếp với mọi người mà không phân biệt, kẻ tiểu nhân phân biệt nên không giao tiếp được với mọi người.
“Chu” nghĩa là sự công bình phổ biến, ''tỉ'' nghĩa là so sánh thiên tư.
Tất nhiên cả người quân tử lẫn kẻ tiểu nhân điều quan tâm thân thiết đến người khác, nhưng chỉ có đối tượng rộng hay hẹp là bất đồng, người quân tử thì quan tâm đến tất cả mọi người còn người tiểu nhân thì chỉ quan tâm đến những người thân cận, vây cánh của mình. Xuất phát từ trái tim
công bằng đạo nghĩa thì tất nhiên “Phiếm ái chúng nhi thân nhân” (yêu tất cả mọi người mà gần gũi với người có lòng nhân), coi mọi người như trong một nhà, không làm điều ác gây tổn thương đến người khác.
 
Trái lại nếu xuất phát từ tư tâm, bè cánh cấu kết, quyền lợi trao đổi qua lại thì chỉ lấy lợi ích cá nhân làm trọng, làm sao có thể đem lại lợi ích chung cho cộng đồng, cho những người ở ngoài phe cánh của mình.
Chữ ''tỉ'' có hai cách dùng: dùng chỉ hai người có cùng phương hướng, có sự liên hệ mật thiết với nhau, đó là chữ tỉ dùng trong câu thành ngữ “Tỉ dực song phi” (Đôi chim cùng bay); dùng chỉ hai người nghi ngờ lẫn nhau, đó là chữ tỉ dùng trong câu thành ngữ ''Bằng tỉ vi gian'' (Bạn bè mà so sánh thì thành kẻ gian). Cùng một chữ tỉ mà ý nghĩa thật là khác nhau.
Nhưng dù cho đó là tình nồng ấm mật thiết như vợ chồng hay là tranh chấp đấu đá nhau như bạn bè gian xảo thì sự quan tâm hạn cục trong phạm vi những người liên hệ cũng đều là nhốt mình trong cái lồng, chẳng bao giờ vươn tới được công nghĩa rộng lớn, chân chính.
 

Từ bản thân mình so sánh với người khác mà sinh lòng đố kị, ác cảm thì tư cách mình dần dần sẽ biến mất. Lấy người khác so sánh với mình mà sinh lòng ngạo mạn, tự cho mình là đúng thì tư cách của mình thấp kém thảm hại”.

_________________________________
Tri Âm Quán_Thị Trấn Chũ_Lục Ngạn_Bắc Giang
http://quoccuonglucngan.blogspot.com/
Về Đầu Trang Go down
http://lucngantriamquan.forumvi.com/
Tri Âm Quán
Thành Viên Tích Cực
Thành Viên Tích Cực
avatar

Tổng số bài gửi : 5862
Reputation : 2
Join date : 31/07/2013
Đến từ : Thị Trấn Chũ

Bài gửiTiêu đề: Re: ***Khổng Tử***   Wed Oct 09, 2013 10:57 am

41.Quân tử căng nhi bất tranh, quần nhi bất đảng.
                                                    (Vệ Linh Công)
Người quân tử tự trọng mà không tranh chấp với người, tụ họp mà không kết bè cánh.
“Căng” nghĩa là giữ sự trang nghiêm, thể hiện lòng tự trọng. Tự trọng nhưng không ngang ngạnh, cố chấp mà luôn có thái độ nhã nhặn nên không tranh chấp với ai.
Có thật người có đức thì không có điều gì để tranh chấp với người khác? Một người luôn giữ hòa khí, cùng với mọi người tương hợp thì sẽ không vì cớ gì mà nảy sinh tranh chấp.
Quân tử là người có nguyên tắc rất rõ ràng, nội tâm cương trực phương chính, hành vi không tùy tiện xu thời mà
tuân theo tiêu chuẩn đạo đức của cá nhân mình. Vì thế người quân tử không về hùa theo người hay là dễ dàng để cho người lôi kéo; họ chỉ hành động theo lương tâm của mình, lấy đạo nghĩa làm cơ sở để xác định việc nên làm hoặc không nên làm.
Việc nên làm thì người quân tử cùng làm với mọi người, hoặc giả mọi người không ai làm thì họ vẫn một mình hiên
ngang làm; việc không nên làm thì dấu mọi người đều làm người quân tử vẫn cương quyết không làm.
Người quân tử “quần nhi bất đảng” là vậy!
 

''Phải duy trì liên hệ hòa hợp, thân ái với mọi người, nếu ta đối với mọi người mà không thân hòa thì ta chưa chu toàn được nhiệm vụ chính yếu của mình".

_________________________________
Tri Âm Quán_Thị Trấn Chũ_Lục Ngạn_Bắc Giang
http://quoccuonglucngan.blogspot.com/
Về Đầu Trang Go down
http://lucngantriamquan.forumvi.com/
Tri Âm Quán
Thành Viên Tích Cực
Thành Viên Tích Cực
avatar

Tổng số bài gửi : 5862
Reputation : 2
Join date : 31/07/2013
Đến từ : Thị Trấn Chũ

Bài gửiTiêu đề: Re: ***Khổng Tử***   Thu Oct 10, 2013 10:06 am

42.Quân tử Cầu chư kỷ, tiểu nhân cầu chư nhân.
                                           (Vệ Linh Công)
Người quân tử hành động là vì mục đích tu dưỡng đạo đức của bản thân mình, người tiểu nhân hành động là vì phú quý vinh hoa, vì tiếng khen của người khác.
 
Giữa người quân tử và người tiểu nhân có sự khác biệt, lấy việc truy cầu đạo đức nội tâm mà xét thì người quân tử hướng nội tự cầu nơi mình, người tiểu nhân hướng ngoại cầu nơi người khác.
Khổng Tử nói: “Ngã dục nhân, tư nhân chí hỉ” (Ta muốn điều nhân, điều nhân đến ngay). ''Ta'' và “nội tâm của ta” luôn hợp nhất với nhau, cho dù các điều kiện bên ngoài, hoàn cảnh xã hội có thay đổi thì cũng không làm thay đổi niềm xác tín của ta về các giá trị cá nhân, thái độ của ta đối với cái lợi. “Phú quý bất năng dâm, uy vũ bất năng khuất" (Phú quý không làm cho ra trụy lạc; uy vũ không làm cho khuất phục), luôn mang tâm niệm đó trong lòng và thể
hiện ra hành vi không một chút miễn cưỡng, tạo tác. Tư tưởng này thật tương đồng với tư tưởng ''Hiện thực bản ngã'' của học giả phương Tây.
Nhà tâm lý học phương Tây Maslov đề xuất học thuyết ''Lý luận về các tầng thứ của nhu cầu''. Ông biểu diễn tầng thứ các nhu cầu như một kim tự tháp, từ đáy tháp lên đỉnh là các nhu cầu: sinh lý, được an toàn, được bao bọc, được tôn trọng, tri thức, thẩm mỹ, hiện thực bán ngã.
Hiển nhiên khi đã thỏa mãn các nhu cầu cơ bản thì người ta sẽ hướng thượng để thỏa mãn nhu cầu thuộc tầng thứ cao hơn và mục tiêu cao nhất là nhu cầu hiện thực bản ngã, tự mình phát huy các tiềm lực và hướng tới cảnh giới lý tưởng chân, thiện, mỹ.
Giả sử trên đường có một tảng đá làm cản trở giao thông, một người đi qua liền ra tay dẹp tảng đá đó đi để tránh tai nạn cho người khác, người đó đúng là một người tốt, một người quân tử; lại có người thấy vậy nhưng thản nhiên đi qua không nghĩ đến tai nạn có thể xảy ra, hoặc giả có người ra tay thu dọn nhưng là để gây ấn tượng với người khác, hai người này là hạng người “cầu chữ nhân”.
 
Từ ý muốn tới hành động là một quá trình chịu nhiều tác động, ảnh hưởng của hoàn cảnh, đôi lúc ta cũng phải cúi đầu trước hoàn cảnh. Nhưng Khổng Tử trước sau vẫn tin tưởng cái thiện đoan trong tâm hồn con người nhất thời bị ý niệm khác che lấp đi nhưng chỉ cần tỉnh ngộ và phản cầu nơi bản thân mình thì đủ để đạt tới một nhân cách lý tưởng.
 

Đối với hiền nhân thì tài sản, vinh hoa cùng những bổng lộc ở đời giống như viên kẹo hay là vỏ sò, hiền nhân để nó mặc cho bọn trẻ con tranh nhau hay để cho người khác nịnh bợ người giàu, nịnh bợ người thống trị cùng tay chân của họ để giành lấy. Hiền nhân coi tất cả những thứ đó là hư không”.

_________________________________
Tri Âm Quán_Thị Trấn Chũ_Lục Ngạn_Bắc Giang
http://quoccuonglucngan.blogspot.com/
Về Đầu Trang Go down
http://lucngantriamquan.forumvi.com/
Tri Âm Quán
Thành Viên Tích Cực
Thành Viên Tích Cực
avatar

Tổng số bài gửi : 5862
Reputation : 2
Join date : 31/07/2013
Đến từ : Thị Trấn Chũ

Bài gửiTiêu đề: Re: ***Khổng Tử***   Fri Oct 11, 2013 11:28 am

43.Quân tử bất trọng tắc bất uy, học tắc bất cố.
 
Người quân tử không giữ lòng tự trọng sẽ không có uy nghiêm, việc học cũng chẳng có nền tảng.
Tự mình không giữ cho mình sự tôn trọng thì người khác cũng không tôn trọng mình, mà đến việc tu dưỡng đạo đức, tư cách cũng mất đi nền tảng.
''Trọng'' là giữ hành vi đứng đắn, suy nghĩ chín chắn, làm việc không khinh suất, người quân tử lấy ''trọng'' làm chuẩn tắc cho hành vi nên luôn luôn giữ sự nghiêm cẩn. Trí thức là thành phần tiêu biểu, là giai tầng được xã
hội ngưỡng vọng, do đó người trí thức phải luôn luôn giữ gìn lòng tự trọng.
Lòng tự trọng là gì?
Tự trọng có hai phương diện: một là coi trọng công việc mình làm; hai là coi trọng nhân cách và phẩm giá của mình.
Người trí thức phải gánh vác trên vai mình những trách nhiệm xã hội.
Làm sao hoàn thành được trách nhiệm đó?
Chữ ''trọng'' là yếu tố đầu tiên người trí thức phải đào luyện.
Bước đầu tiên là luyện một nề nếp sinh hoạt có kế hoạch, mọi việc đều có chương trình chu đáo để luôn kiểm soát được công việc, tránh bị công việc thúc bách mà vội vàng, khinh suất.
Làm chủ được công việc thì tư thái sẽ ung dung, làm việc và nghỉ ngơi được điều hòa, như thế sẽ tránh được những áp lực về thể chất cũng như tinh thần trong công việc. Bước hai là luyện thái độ, tư cách trong quan hệ với mọi người, luôn giữ sự trung thực, chân thành, uy tín trong lời hứa, mỗi lời nói, cử chỉ, hành động đều phải rất mực trung tín. Như thế, phong thái, tư cách sẽ dần dần thăng tiến, tinh thần ''tự trọng'' ngấm vào trong máu thịt và biểu hiện ra ngoài một cách tự nhiên, hồn hậu.

''Phần đông người ta coi thường những điều họ đã hiểu rõ mà coi trọng những điều họ chưa hiểu. Sự vật muốn được coi trọng tất phải khó lý giải; người khác cảm thấy khó đạt được tư cách như bạn, họ không biết được nhờ đâu bạn có được tư cách đó thì họ sẽ coi bạn như bậc cao nhân. Lòng tự trọng của bạn sẽ khiến cho người đối diện với bạn phải suy nghĩ minh bạch, thận trọng và hợp lý

_________________________________
Tri Âm Quán_Thị Trấn Chũ_Lục Ngạn_Bắc Giang
http://quoccuonglucngan.blogspot.com/
Về Đầu Trang Go down
http://lucngantriamquan.forumvi.com/
Tri Âm Quán
Thành Viên Tích Cực
Thành Viên Tích Cực
avatar

Tổng số bài gửi : 5862
Reputation : 2
Join date : 31/07/2013
Đến từ : Thị Trấn Chũ

Bài gửiTiêu đề: Re: ***Khổng Tử***   Fri Oct 11, 2013 11:33 am

44.Quân tử đãn thản thản, tiểu nhân trường thích thích.
                                                   (Thuật Nhi)
Người quân tử nội tâm thanh thản, thoải mái, người tiểu nhân lòng thường lo lắng bất an.
Người quân tử nội tâm quang minh chính đại, mọi hành động, công việc đều không có chút gì vụng trộm, mờ ám; người tiểu nhân ưu tư vì thường lo lắng tìm cái lợi từ những công việc nhỏ nhặt.
 
Trình Di nói: "Quân tử tuần lý, cố thường thư thái. Tiểu nhân dịch vu vật, cố đa ưu thích'' (Quân tử thuận theo lý nên tâm hồn thường thư thái. Tiểu nhân xô đẩy theo vật nên phải nhiều âu lo), sự sai biệt là ở chữ “lý”, nó cho thấy nhãn giới của hai hạng người bất đồng.
 
Người quân tử suy xét theo lý mà hành động, không để cho hành vi ứng xử của mình bị những yếu tố bên ngoài tác động lôi cuốn. Cái lôi cuốn con người mạnh nhất chính là cái lợi, cái lợi mà điều khiển hành vi thì con người chẳng bao giờ được an tâm vì phải luôn lo sợ không biết
mình làm như vậy có kiếm được lợi không, có giữ được lợi không?
Người quân tử hành động không vì lợi mà vì lý, tức là cái đáng làm thì làm, cái không đáng làm thì không làm nên tâm hồn được thanh thản thoải mái, không bị cái được, cái mất làm cho lo lắng.
Trong cuộc sống ta thường hay gặp những tình huống, sự việc khiến ta mất bình tĩnh mà nổi giận, có những hành vi, thái độ không thích đáng, đến khi bình tĩnh trở lại mới thấy mình thật vô lý.
Vì sao ta mất bình tĩnh? Vì ta đã không "tuần lý'', tức là đã không có sự am hiểu minh bạch sự việc hay tình huống, nếu ta thấu đáo được sự việc thì ta đã chọn một cách phản
ứng khác thông minh hơn và hiệu quả hơn.
Những người cãi nhau thường không phải vì chân lý hay sự thật mà là vì không làm chủ được cảm xúc của bản thân, vì thế để luôn được bình tĩnh ta hãy học theo người quân tử lấy chữ ''lý'' làm nền tảng cho mọi ứng xử.
 

''Trong khi cơn giận bừng bừng, để giải thoát mình ra khỏi cơn phẫn nộ, phương pháp tốt nhất là không làm gì cả, không di chuyển, không nói năng, nếu thân thể hay bất cứ bộ phận nào của thân thể bạn cử động thì sự giận dữ sẽ bị kích động và gia tăng mãnh liệt”.

_________________________________
Tri Âm Quán_Thị Trấn Chũ_Lục Ngạn_Bắc Giang
http://quoccuonglucngan.blogspot.com/
Về Đầu Trang Go down
http://lucngantriamquan.forumvi.com/
Quốc Cường
Thành Viên Tích Cực
Thành Viên Tích Cực
avatar

Tổng số bài gửi : 1043
Reputation : 15
Join date : 27/07/2013
Đến từ : Tri Âm Quán/Thị Trấn Chũ

Bài gửiTiêu đề: Re: ***Khổng Tử***   Mon Oct 14, 2013 10:04 am

45.Quân tử hữu tam giới: Thiếu chi thời, huyết khí vị định,
giới chi tại sắc; cập kỳ tráng dã, huyết khí phương căng,
giới chi tại đấu; cập kỳ lão dã, huyết khi ký ai, giới chi tại đắc.
                                                  (Quí Thị)
Người quân tử có ba điều phải răn giới: Lúc thiếu thời khí huyết chưa được tráng thịnh nên phải giới răn về sắc dục; đến lúc tráng niên khí huyết đương thời hăng mạnh nên phải giới răn về sự tranh chấp; lúc về già khí huyết suy nhược nên phải răn giới về lòng ham muốn.
 
Một ngày có ba buổi sáng, trưa, chiều tối, do sức nóng của mặt trời khác nhau mà đặc điểm tính chất của ba buổi ấy cũng khác nhau. Cuộc đời con người cũng tương tự như vậy, tính chất ba giai đoạn cuộc đời con người cũng do khí huyết quyết định.
 
Khí huyết là gì?
Ta không nên hạn định khí huyết chỉ trong phạm vi phương diện sinh lý mà coi đó là toàn bộ sinh lực và tinh thần của ta. Sinh, lão, bệnh, tử là lịch trình chung của tất cả mọi người, trong lịch trình đó người trẻ và người già không những khác nhau về kinh nghiệm mà còn khác nhau về trạng thái tinh thần.
 
Người trẻ bị bản năng chi phối, tâm lý, khí chất nông nổi, bạo phát nên Khổng Tử bảo ''giới tại sắc''. ''Sắc" không phải chỉ là tình dục, mà Khổng Tử đối với tình dục
cũng không có ý hạ thấp, tình dục nam nữ là một lẽ tự nhiên; kỳ thực mọi hình tượng, trạng thái trong thế giới đều là sắc. Nếu chỉ hời hợt nhận thức thế giới ở dáng vẻ bên ngoài thì kết cuộc lại đó chỉ là một tri thức mông lung, vì thế tuổi trẻ phải giới về ''sắc" để biết nhìn xuyên qua sắc tướng của sự vật mà đạt tới tri thức chân thực.
 
Tuổi tráng niên thì thiếu cái tình cao thượng và sự tự chủ nhưng lại thừa lòng ham muốn học vị, tài sản, sự nghiệp, đồng thời lại tăng thêm tính cách cạnh tranh về quyền lợi và địa vị; vì thế phải giới về ''đấu" để biết làm chủ các ham muốn và hành xử một cách cao thượng.
 
Tuổi già là tuổi thoái hưu để nghỉ ngơi và hưởng sự thanh nhàn, sinh mệnh và sứ mạng coi như đi vào giai đoạn hoàn tất nên phải giới về "đắc'' để sự thoái hưu thật thanh thoát.
 
Câu nói trên của Khổng Tử là một triết lý nhân sinh, dạy cho chúng ta cách sống theo những điều kiện và hoàn cảnh của cuộc đời.
 
 

''Năm tháng đi qua nhưng người yêu mến đời sống vẫn không ngừng khai thác tầm nhìn tinh thần và mở rộng lương tâm. Năm tháng đi qua nhưng chỉ người có đời sống năng động mới tăng trưởng và biến đổi được sự mê muội”.

_________________________________
Về Đầu Trang Go down
http://lucngantriamquan.forumvi.com
Quốc Cường
Thành Viên Tích Cực
Thành Viên Tích Cực
avatar

Tổng số bài gửi : 1043
Reputation : 15
Join date : 27/07/2013
Đến từ : Tri Âm Quán/Thị Trấn Chũ

Bài gửiTiêu đề: Re: ***Khổng Tử***   Tue Oct 15, 2013 3:14 pm

46.Quân tử hữu cửu tư: Thị tư minh, thính tư thông, sắc tư ôn, mạo tư cung, ngôn tư trung, sự tư kính, nghi tư vấn, phẫn tư nan, kiến đắc tư nghĩa.
                                                  (Quý Thị)
Người quân tử có chín điều phải thận trọng suy tư: Lúc nhìn suy nghĩ cho phân minh, lúc nghe suy nghĩ cho thông suốt, sắc mặt giữ ôn hòa, thái độ giữ cung kính, ngôn từ giữ sự thành tín, làm việc cho nghiêm cẩn, có sự nghi hoặc thì phải hỏi, trước khi phẫn nộ phải nghĩ phẫn nộ làm khó xử, gặp lợi phải suy nghĩ xem mình có xứng đáng hay không.
 
Bình thường ta chỉ nghe nói: ''Tam tư nhi hậu hành'' (suy nghĩ ba lần rồi mới làm), bây giờ lại đọc được tới chín điều phải “tư”! Tư là một quá trình diễn ra trong não bộ của ta, không ai có thể biết được ta đang suy tư điều gì nếu ta không nói cho họ biết.
 
Suy tư là một điều tuyệt đối thuộc về ta, chỉ có ta mới có thể đối thoại với nó và có quyền lực đối với nó.
Mỗi ý nghĩ sẽ được biểu hiện ra ngoài bằng hành động, nếu không nó sẽ tồn tại ở trong đầu và quay cuồng trong đó cho đến khi nổ tung, vì thế để làm chủ hành động ta phải làm chủ ý nghĩ, suy nghĩ một cách chu đáo và thận trọng.
 
Từ suy nghĩ đến hành động là quá trình tạo ra những hành vi mang đặc điểm cá nhân, những yếu tố bên ngoài như gia đình, trường học, xã hội cũng ảnh hưởng và tác động lên hành vi con người.
 
Chúng ta tiếp thu những qui tắc, chuẩn mực sinh hoạt của xã hội, tiêu hóa nó, biến nó thành máu thịt thì ta mới thấy rằng yêu cầu đạo đức của xã hội là ý nguyện của bản thân mình.
 
Chỉ khi nào chúng ta tự giác trong suy nghĩ thì mới có tự do trong hành động.
 

Người thiếu nữ càng đẹp thì càng phải thành thực, vì chỉ có sự thành thực mới ngăn chặn được việc vẻ đẹp của dung mạo làm nảy sinh những điều tai hại”.

_________________________________
Về Đầu Trang Go down
http://lucngantriamquan.forumvi.com
Quốc Cường
Thành Viên Tích Cực
Thành Viên Tích Cực
avatar

Tổng số bài gửi : 1043
Reputation : 15
Join date : 27/07/2013
Đến từ : Tri Âm Quán/Thị Trấn Chũ

Bài gửiTiêu đề: Re: ***Khổng Tử***   Fri Oct 18, 2013 9:27 am

47.Ấp thượng nhi thăng, hạ nhi ẩm, kỳ tranh dã quân tử.
                                                    (Bát Dật)
Tại cuộc thi bắn tên, xạ thủ vòng tay chào nhau rồi mới thi tài, kết thúc người thắng cuộc mời đối phương cùng uống rượu. Đó là cách thức tranh tài của người quân tử.
 
Ngày xưa kẻ sĩ không chỉ đọc sách mà còn học thông thạo các môn khác gọi là lục nghệ: Lễ, nhạc, xạ, ngự, thư, số (Nghi lễ, âm nhạc, bắn cung, đánh xe, đọc viết chữ, số học).
 
Câu cách ngôn trên là nói vế một cuộc thi bắn tên. Bắn tên không phải chỉ là một hoạt động giải trí, kỳ thực đó là môn học bắt buộc, thậm chí trong lễ tục của thời cổ nó là một việc quan trọng nên không chỉ phải học kỹ thuật bắn mà còn phải học các nghi thức nữa.
 
Tại cuộc thi tất nhiên là có sự phân biệt cao thấp, nhưng mục đích là làm tăng tiến kỹ thuật bắn và quan trọng hơn nữa là huấn luyện đức của người quân tử, phong độ con người được bồi dưỡng trong khi thực hiện các nghi thức bắn tên.
 
Câu chuyện ngụ ngôn "rùa và thỏ chạy thi" cho thấy sự rèn luyện tính cách trong một cuộc thi: sự nỗ lực nhất định đem lại kết quả, không thể hoàn toàn dựa vào thiên tư mà mong thành công, có thiên tư nhưng cần phải kiên trì và không được lười biếng.
 
Đời sống là một cuộc cạnh tranh không ngừng, nhưng chúng ta phải có tinh thần cao thượng như người quân tử để mời người thua cuộc cùng uống rượu và nên nhớ rằng càng lên cao thì ngã càng đau.
 
Bài học ''Quân tử chi tranh'' thật không giản đơn, trong cuộc sống người thắng kẻ thua liên tục thay phiên nên khi thắng cần khiêm tốn đón nhận phần thưởng, khi thua
cần sáng suốt chấp nhận.
 

Nước không thể đọng lại trên đỉnh núi mà chảy xuống để hợp lại thành dòng. Cũng như vậy, đức chân chính cao đẹp không thể có trong tâm hồn của người luôn so sánh để thấy mình cao hơn người khác, mà chỉ có trong một tâm hồn khiêm tốn”.

_________________________________
Về Đầu Trang Go down
http://lucngantriamquan.forumvi.com
Sponsored content




Bài gửiTiêu đề: Re: ***Khổng Tử***   

Về Đầu Trang Go down
 
***Khổng Tử***
Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 
Trang 2 trong tổng số 6 trangChuyển đến trang : Previous  1, 2, 3, 4, 5, 6  Next

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
Tri Âm Quán. Lục Ngạn. Bắc Giang :: Các Đạo Khác-
Chuyển đến