Tri Âm Quán. Lục Ngạn. Bắc Giang
Chào bạn đã ghé thăm Tri Âm Quán_Thị Trấn Chũ_Lục Ngạn_Bắc Giang!
Diễn Đàn là nơi giao lưu kết bạn, sưu tầm, lưu trữ, học hỏi và chia sẻ kiến thức.
Để cùng nhau tiến bộ trên con đường hướng thiện.
Chúc bạn sức khỏe và có nhiều thành công mới trong cuộc sống!

Om mani pad me hum
Tri Âm Quán. Lục Ngạn. Bắc Giang

Mỗi người đều nhận được hai thứ giáo dục: một thứ do người khác truyền cho; một thứ, quan trọng hơn nhiều, do mình tự tạo lấy.
 
Trang ChínhTrang Chính    CalendarCalendar  Trợ giúpTrợ giúp  Thành viênThành viên  NhómNhóm  Đăng kýĐăng ký  Đăng NhậpĐăng Nhập  
Chào mừng các bạn đã ghé thăm Tri Âm Quán_Thị Trấn Chũ_Lục Ngạn_Bắc Giang! Chúc các bạn sức khỏe và thành đạt! Tri Âm Quán_Thị Trấn Chũ_Lục Ngạn_Bắc Giang.

Share | 
 

 **MẠNH TƯ**

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Chuyển đến trang : Previous  1, 2, 3, 4, 5, 6  Next
Tác giảThông điệp
Tri Âm Quán
Thành Viên Tích Cực
Thành Viên Tích Cực
avatar

Tổng số bài gửi : 5862
Reputation : 2
Join date : 31/07/2013
Đến từ : Thị Trấn Chũ

Bài gửiTiêu đề: Re: **MẠNH TƯ**   Tue May 27, 2014 4:50 pm

101.Quân nhân mạc bất nhân, quân nghĩa mạc bất nghĩa, quân chánh mạc bất chánh, nhất chánh quân nhi quốc định hĩ
                                                              Ly Lâu thượng
Nếu bậc quân vương có thể giữ được lòng nhân ái thì người dân không ai là không nhân ái. Nếu bậc quân chủ có thể theo công bằng chính nghĩa thì chẳng ai bỏ bê việc nghĩa.
Một quốc gia muốn ngay thẳng an định, thì trước tiên bậc quân chủ phải giữ mình chính trực.
Những năm cuối thời Chiến quốc, có một đại thương nhân nổi tiếng tên là Lã Bất Vi.
Khi còn là binh vương ở nước Triệu, Lã Bất Vi đã từng giúp đỡ cho Tử Sở, lại dâng người vợ sủng ái của mình là Triệu Cơ cho Tử Sở. Về sau, Tử Sở quay trở về nước Tần nối ngôi Trang Tương Vương, tại vị được ba năm thì chết. Doanh Chính kế vị, ông chính là Hoàng đế Tần Thủy Hoàng nổi tiếng trong lịch sử. Nhưng vì Doanh Chính còn nhỏ tuổi nên tôn Lã Bất Vi làm Trọng phụ, mời ông ta phò tá triều chính, từ đó về sau, việc chính sự đều nằm trong tay Triệu Cơ và Lã Bất Vi. Tể tướng Lã Bất Vi nổi tiếng là người nuôi nhiều môn khách để trợ giúp cho mình, vì ông muốn làm cho chính quyền ngày càng vững chắc trong tay mình. Những môn khách này thuộc đủ các thành phần tôn giáo, họ luôn cống hiến những kiến giải tâm đắc của mình cho Lã Bất Vi, tập hợp chúng lại viết thành một bộ sách với hơn hai mươi vạn câu nói nổi tiếng với tên gọi ''Lã Thị Xuân Thu". Tướng quốc Lã Bất Vi lấy ''Lã Thị Xuân Thu" làm bộ sách kinh điển nhất thiên hạ của nước Tần dâng lên cho Tần Vương. Lúc bấy giờ, Lã Bất Vi lấy bộ sách này công bố ở Hàm Dương, hơn nữa ông còn cho treo giải thưởng ngàn vàng cho ai thêm bớt được một
câu, chữ trong bộ sách này. Thế là, một người vốn xuất thân từ một thương nhân như Lã Bất Vi lại có thể tạo nên một địa vị chính trị bền vững ở nước Tần, hơn nữa còn giúp cho Doanh Chính trị nước đến mức thâu tóm được sáu nước.
Danh ngôn phương Tây

Matti: ''Kẻ hư vinh chú trọng tên tuổi của mình, người quang vinh xem trọng sự nghiệp của tổ quốc”.

_________________________________
Tri Âm Quán_Thị Trấn Chũ_Lục Ngạn_Bắc Giang
http://quoccuonglucngan.blogspot.com/
Về Đầu Trang Go down
http://lucngantriamquan.forumvi.com/
Tri Âm Quán
Thành Viên Tích Cực
Thành Viên Tích Cực
avatar

Tổng số bài gửi : 5862
Reputation : 2
Join date : 31/07/2013
Đến từ : Thị Trấn Chũ

Bài gửiTiêu đề: Re: **MẠNH TƯ**   Thu May 29, 2014 1:52 pm

102.Quân tử bình kỳ chánh, hành ty nhân khả dã, yên đắc nhân nhân nhi tế chi? Cố vi chính giả, mỗi nhân nhi duyệt chi, nhật diệc bất túc hĩ!
                                                                     Ly Lâu hạ
Người quân tử trự nước vốn là làm cho ân huệ của mình phổ khắp trăm họ; khi xuất môn có thể giữ cho dân chúng tránh đường nhường bước! Nếu là một nhà chính trị ban ân huệ cho dân như thế e là thời gian không đủ, có thể làm được như vậy chỉ có thể là một chính khách mà thôi.
Điều kiện để trở thành một chính trị gia là gì? Anh ta nên làm một tư tưởng gia, lý tưởng gia và thực tiễn gia. Một khi có thể lấy ý niệm tư tưởng của mình đưa vào thực tiễn, một người có thể cải thiện chính sách, thì mới có thể gọi là một nhà chính trị. Rất nhiều người chà đạp lên những ý tưởng mà mình tôn sùng lại bị tha hóa bởi quyền lực, quên mất những ý niệm, cách nghĩ mà mình đã từng có trước đây mà trở thành chính trêu đùa với chính trị. Có thể thấy, thực tiễn là quan trọng nhất, nhưng nếu không có nền tảng tư tưởng, không có những thực tiễn lý tưởng thì không có động lực, không biết đâu là mong muốn của mình,
không biết đâu là nơi đến. Nếu có một mong muốn chính trị tốt đẹp thì những chính trị gia cần phải phối hợp với nhau, tôn trọng lẫn nhau, phát huy sức mạnh đoàn thể mới có thể lãnh đạo được nhân dân, lãnh đạo được nước nhà. Một chính trị gia ưu tú là người cần phái có lý tưởng chính trị cao thượng, thanh cao, và hơn nữa phải có năng lực cái thiện bối cảnh chính
trị, thậm chí phải có khả năng cất nhắc nhân tài, đặt nền tảng cơ bản cho tương lai nước nhà vì quần chúng và quốc gia. Một chính trị gia tồi, không có lòng tự trọng chỉ làm vẩn đục môi trường chính trị, thậm chí có thể sẽ hủy hoại cả một quốc gia.
Danh ngôn phương Tây

Francis Bacon: “Có được niềm vinh dự, đối với một người có tài và chân chính thì anh ta sẽ không có tổn thất và mất mát khi lộ diện".

_________________________________
Tri Âm Quán_Thị Trấn Chũ_Lục Ngạn_Bắc Giang
http://quoccuonglucngan.blogspot.com/
Về Đầu Trang Go down
http://lucngantriamquan.forumvi.com/
Tri Âm Quán
Thành Viên Tích Cực
Thành Viên Tích Cực
avatar

Tổng số bài gửi : 5862
Reputation : 2
Join date : 31/07/2013
Đến từ : Thị Trấn Chũ

Bài gửiTiêu đề: Re: **MẠNH TƯ**   Fri May 30, 2014 4:51 pm

103.Quân chi thị thần như thủ túc, tắc thần thị quân như phục tâm; quân chi thị thần như khuyển mã; tắc thần thị quân như quốc nhân; quân chi thị thần như thổ giới, tắc thần thị quân như khấu thù
                                                                     Ly Lâu hạ
Nếu bậc quân vương xem kẻ bề tôi như thủ túc của mình, thì bề tôi sẽ trở thành người tâm phúc đối với ông ta, nếu bậc quân vương xem kẻ bề tôi như chó, ngựa thì họ coi ông ta như một người bình thường, nếu bậc quân vương xem kẻ bề tôi như cỏ rác thì họ sẽ coi ông ta tên như cường đạo, kẻ địch.
Tần Thủy Hoàng là vị hoàng đế có tính đa nghi, tàn ác vô cùng. Sự kiện lịch sử nổi tiếng nhất là việc ông cho đốt sách chôn học trò. Lúc Tần Thủy Hoàng năm mươi tuổi, lần thứ năm ông ta xuất tuần, bên cạnh chỉ mang theo một người hầu nhỏ và vị tướng sủng ái của ông là Lý Tư, Triệu Cao.
Khi quay về phương Bắc, đột nhiên ông bệnh chết ở Sa Khâu, cũng có người nói là bị Triệu Cao sát hại.
Tần Thủy Hoàng mộng tưởng rằng mình sẽ trường sinh bất lão, nhưng trên thực tế ông chỉ sống đến năm mươi tuổi mà thôi. Sau khi Tần Thủy Hoàng mất, Lý Tư lo sợ dẫn đến việc thiên hạ đại loạn, bí mật không phát tán, ông ta dùng mùi hôi thối của cá muối che đậy mùi hôi của thi thể, cùng với bọn Triệu Cao đưa thi thể của Tần Thủy Hoàng quay trở về kinh. Và sự
nham hiểm của bọn Triệu Cao ngày càng mạnh mẽ, cùng câu kết với bọn Lý Tư, Hồ Cái, đưa trưởng tử Phù Lao đến Hàm Vương để hại chết, hơn nữa chúng còn ngụy tạo chiếu thư của Tần Thủy Hoàng, lệnh cho Hoàng trường tử là Phù Lao phải tự sát, cũng ban cái chết cho đại tướng Mông Điềm. Phù Lao đành phải phụng mệnh tự sát, đại tướng Mông Điềm bất phục, liền bị ép phải chết, đây chính là câu chuyện ''phiếm giá Sa Khâu'' nổi tiếng. Tần Thủy Hoàng xem
mạng dân trong thiên hạ như rác rưởi, cuối cùng cũng chết tức tưởi trong tay bọn gian thần.
Đây là câu chuyện nói về bậc quân chủ và bọn quân thần đố kỵ nhau, sát hại đối phương của mình.
 
Danh ngôn phương Tây

Hebrew: ''Họ vì tin tường chế ngự buộc quân địch phải phục theo, làm theo chính nghĩa, được nhiều người hưởng ứng, như lúc nguy cấp mà diệt được thế lực dũng mãnh, thoát khỏi mũi dao sắc bén; từ mềm yếu trở nên mạnh mẽ, trong trận chiến tỏ rõ sự dũng cảm, đánh lui toàn bộ lực lượng của quân ngoại bang.

_________________________________
Tri Âm Quán_Thị Trấn Chũ_Lục Ngạn_Bắc Giang
http://quoccuonglucngan.blogspot.com/
Về Đầu Trang Go down
http://lucngantriamquan.forumvi.com/
Tri Âm Quán
Thành Viên Tích Cực
Thành Viên Tích Cực
avatar

Tổng số bài gửi : 5862
Reputation : 2
Join date : 31/07/2013
Đến từ : Thị Trấn Chũ

Bài gửiTiêu đề: Re: **MẠNH TƯ**   Mon Jun 02, 2014 4:14 pm

104.Dĩ thiện phục nhân giả, vị hữu năng thục nhân giả dã, dĩ thiện dưỡng nhân, nhiên hậu năng phục thiên hạ
                                                                     Ly Lâu hạ
Lấy điều thiện để khiến cho dân phục mình, e là chưa đủ để họ cam tâm tình nguyện phục tùng mình, lấy điều thiện để giáo hóa dân thì mới có thể khiến cho người trong thiên hạ thực tâm thành ý mà theo về.
Người tạo ra Viện Ái Ái là nữ sĩ Thanh Thủy Chiếu tử, bà mang trên vai rất nhiều trọng trách, bà qua đời vào lúc tuổi cao sức yếu khi bà được chín mươi ba tuổi. Bà được dựng bia vì có quá trình công tác cứu tế cho địa khu Đài Loan, cũng là lô cốt được ghi nhớ sâu sắc nhất trong lòng quần chúng nhân dân.
Tiền thân của ''Viện Ái Ái'' là "Liêu Ái Ái'', ''liêu" ở đây có nghĩa là ngôi nhà nhỏ. Ý nghĩa là ngôi nhà nhỏ này nguyện dùng lòng nhân ái thu nhận những người Hán lưu lạc. Nhà Ái Ái được xây dựng vào thời kỳ bị Nhật chiếm đóng, với tài sản vật chất có hạn kết hợp với tinh thần nhân đạo, họ cưu mang những người Hán lưu lạc và những người hành khất, che chở giúp cho họ được bảo toàn tính mạng. Từ khi nhà Ái Ái cho đến viện ái ái, chúng tôi thật sự cảm động và kính phục lòng nhân ái, vô tư không đòi hỏi gì của Chiếu tử. Nếu chúng ta cho rằng cho người hành khất thức ăn là một hành vi sai lầm về mặt đạo đức, như vậy trong lòng chúng ta nặng về phân biệt giai cấp trong xã hội.
Thân phận hành khất không chỉ nói đến việc họ không may gặp phải cuộc đời bất hạnh bi thương mà còn phản ánh ý thức tập thể của xã hội. Chúng ta nên có cách nhìn khác về những người hành khất, nói rõ hơn đó là ý thức giai cấp và thái độ vì lợi ích chung của toàn xã hội. Ngoài việc cứu giúp cho những người có cuộc đời bất hạnh, bi thương, về mặt tinh thần, chúng ta còn có thể làm được những gì cho họ đây?
Danh ngôn phương Tây

Thánh ca: “Thời gian của chúng ta dễ dàng mất đi trong những cơn thịnh nộ; tuổi tác của chúng ta cũng trôi qua như một tiếng thở dài”.

_________________________________
Tri Âm Quán_Thị Trấn Chũ_Lục Ngạn_Bắc Giang
http://quoccuonglucngan.blogspot.com/
Về Đầu Trang Go down
http://lucngantriamquan.forumvi.com/
Tri Âm Quán
Thành Viên Tích Cực
Thành Viên Tích Cực
avatar

Tổng số bài gửi : 5862
Reputation : 2
Join date : 31/07/2013
Đến từ : Thị Trấn Chũ

Bài gửiTiêu đề: Re: **MẠNH TƯ**   Tue Jun 03, 2014 2:32 pm

105.Hữu thiên tước giả, hữu nhân tước giả: nhân
nghĩa trung tín, lạc thiện bất quyện, thử thiên tước giả, công khanh đại phu, thử nhân tước dã
                                                             Cáo Tử thượng
Về tước vị thì có thiên tước tức là tước vị do trời ban cho mình, và có nhân tước tức là tước vị do người cấp cho mình. Những đức hạnh như nhân, nghĩa, trung, tín, mình vui lòng làm các điều thiện ấy mà không chán ngán, nhân đó người người đều kính trọng mình, đó là mình được thiên tước vậy. Còn những chức như công hầu, khanh tướng, đại phu mà vua phong cho mình áo là nhân tước vậy.
Người có được chức thiên tước có thể nói là người tài năng và đức độ, mà còn là người có địa vị trong xã hội. "Thiên tước nhân tước chi luận" là điều mà Mạnh Tử đã từng nhắc đến, cũng là suy nghĩ của ông về sự chuyển mình của xã hội. Chế độ dân chủ hiện đại cũng đã từng chuyển mình như thế. Nền dân chủ hiện đại sở dĩ có thể được xây dựng là vì biết trọng người tài. Đó cũng chính là hình thức ban đầu của chế độ dân chủ. Một dân tộc trước tiên cần phải có tư tưởng dân chủ và tồn tại hiện thực dân chủ, thì mới có thể có được khái niệm về dân chủ và những danh từ có liên quan đến dân chủ.
Thật ra, dân chủ có trong ý thức của con người, nó bắt đầu tồn tại ở bất kỳ một dân tộc văn minh nào. Nhưng họ có thể hiện thực hóa và cụ thể hóa nó cũng chính là nói thành qua của chế độ dân chủ, cũng có những dân tộc trong trạng thái mê muội. Tư tưởng dân chủ có từ trong văn hóa nho gia thời Tiên Tần, chúng sớm xuất hiện nhưng do sự đè nén của chính trị hiện thực. Dân chủ là công cụ đưa nhân loại đến tự do; là sự tôn trọng cao độ nhân tính. Dân chủ là bình đẳng chế độ hóa, nhưng không có sự bình đẳng chế độ hóa nào là không có ý nghĩa và giá trị.
Cho dù trong tư tưởng Mạnh Khổng thấm nhuần tư tưởng dân chủ thông qua văn hóa nho gia, nhưng do họ phải thỏa hiệp với hoàn cảnh mà bày tỏ tư tưởng dân chủ của mình theo cách gián tiếp, cũng chính là dùng Thiền để nói đến dân chủ hiện thực.
Danh ngôn phương Tây

Người có tấm lòng thuần khiết thì sự nỗ lực làm việc của anh ta sẽ không bị phủ nhận, cũng không tiêu phí năng lượng một cách vô ích, cũng không bị ảnh hưởng bởi những cái xấu.

_________________________________
Tri Âm Quán_Thị Trấn Chũ_Lục Ngạn_Bắc Giang
http://quoccuonglucngan.blogspot.com/
Về Đầu Trang Go down
http://lucngantriamquan.forumvi.com/
Tri Âm Quán
Thành Viên Tích Cực
Thành Viên Tích Cực
avatar

Tổng số bài gửi : 5862
Reputation : 2
Join date : 31/07/2013
Đến từ : Thị Trấn Chũ

Bài gửiTiêu đề: Re: **MẠNH TƯ**   Thu Jun 05, 2014 11:55 am

106.Bất giáo dân nhi dụng chi, vị chi ương dân,
ương dân giả, bất dung vu Nghiêu Thuấn chi thế
                                                                     Cáo Tử hạ
Chẳng giáo hóa dân chúng về chính pháp, mà dùng họ để đánh giặc, như thế là hại dân. Về đời vua Nghêu, vua Thuấn, những kẻ hại dân chẳng được dung tha.
Lão Tử nói: ''Thiên địa bất nhân, dĩ vạn vật vi sô cẩu”.
Cơn địa chấn ở địa khu Đài Loan không những làm đổ vỡ rất nhiều nhà dân, gây kinh sợ cho nhân dân vốn đã được sống yên ổn từ lâu mà còn làm chấn động vấn đề chính trị hủ bại, cũng vừa khiến cho người dân trên bán đảo này có cách nhìn mới về mối quan hệ giữa con người và thế giới tự nhiên. Có thể trích ra câu nói của Friedrich Wilhelm Nietzsche như sau:
''Người thống khổ thì không có quyền đau thương'' để nói đến đạo lý xem người dân như cỏ rác.
Vào những năm Thiên Tường, đã tuyên cáo là thời đại kết thúc của những cơn địa chấn.
“Đây là thời đại tốt nhất cũng là thời đại xấu xa nhất'', có lẽ chúng ta cuối cùng đã hiểu ra được nguyên nhân sâu xa của cơn địa chấn này”.
Mười mấy năm trước, sau cơn địa chấn ở Đài Loan, người dân ở đây bắt tay ngay vào công cuộc tái xây dựng cùng với sự giúp đỡ đầy trách nhiệm của quan chức thành phố; nếu như chúng ta sớm nhận thức được việc bớt xén công trình; như vậy Đài Bắc sẽ vững chắc hơn nhiều.
Danh ngôn phương Tây

Albert Einstein: ''Một người cần phải dựa vào suy nghĩ của chính bản thân mình chứ không phải dựa vào những kinh nghiệm mà người khác có được, như vậy cho dù ở bất kỳ tình huống nào cũng có thể có được giá trị riêng cho mình.

_________________________________
Tri Âm Quán_Thị Trấn Chũ_Lục Ngạn_Bắc Giang
http://quoccuonglucngan.blogspot.com/
Về Đầu Trang Go down
http://lucngantriamquan.forumvi.com/
Tri Âm Quán
Thành Viên Tích Cực
Thành Viên Tích Cực
avatar

Tổng số bài gửi : 5862
Reputation : 2
Join date : 31/07/2013
Đến từ : Thị Trấn Chũ

Bài gửiTiêu đề: Re: **MẠNH TƯ**   Thu Jun 05, 2014 5:53 pm

107.Quân tử chi vu vật dã, ái chi nhi phất nhân; vu dân dã, nhân chi nhi phất thân. Thân thân nhi nhân dân, nhân dân nhi ái vật
                                                            Tận tâm thượng
Người quân tử đối với loài vật cảm mến mà chẳng cư xử có nhân, đối với người đời cư xử có nhân mà chẳng thân cận. Người quân tử thân cận với cha mẹ bà con mình, kế cư xử có nhân với người đời. Người đem lòng nhân mà giúp đỡ cho bá tánh, kế mới tỏ lòng ái truất đối với loài vật.
Do Trung Quốc cổ đại là xã hội nông nghiệp mà những nhà Nho ở vào thời gian này xử lý công việc tuân theo quy luật tự nhiên, tiết kiệm tài nguyên thiên nhiên thật ra là tư tưởng trung tâm của lý luận sinh thái Nho gia. ''Trung Dung” nói: ''Thiên địa chi dạo khả nhất ngôn nhi tận dã, kỳ vi vật bất nhị, tắc kỳ sinh vật bất trắc''.
Có nghĩa là, kiềm chế dục vọng hơn nữa sử dụng tài nguyên thiên nhiên hợp lý, để chúng có thể theo đúng nhịp tuần hoàn. Cho nên Khổng Tử cũng nói: ''Tiết kiệm là yêu dân giúp dân về sau''.
Mạnh Tử sinh ở thời Chiến quốc, rất xem trọng nền kinh tế xã hội và Đời Sống của nhân dân. Ông muốn người dân tiết kiệm, sống giản dị, sử dụng tài nguyên hợp lý, chú trọng phát triển kinh tế sản xuất, chiếu cố đến hoàn cảnh sinh tồn của muôn dân.
Mạnh Tử nói:
"Chăm chỉ làm ruộng dân có thể được giàu có. Ăn phải biết để giành cho sau này, sử dụng tiền tài không thái quá". Để khi mất mùa còn có cái ăn. Cá nuôi không thể bắt sạch, chặt gỗ không thể chặt hết.
Khổng Tử đề cao giá trị của nhân loại trên thế giới, còn Mạnh Tử thì xem trọng tri thức của nhân loại đối với vạn vật, đây chính là đề xướng "nhân dân ái vật'' của Nho gia.
Loại tinh thần ''nhân dân ái vật'' này, phản ánh quan niệm của Nho gia đối với việc sử dụng vật chất. Chỉ
có để cho vạn vật phát triển một cách tự nhiên thì mới có thể có được nguồn tài nguyên phong phú sau này.
Danh ngôn phương Tây

Albert Einstein: ''Không có gì bằng mở rộng việc ăn chay, như vậy nó sẽ tăng cường sức khỏe, và tăng cường cơ hội sinh tồn của mạng sống.

_________________________________
Tri Âm Quán_Thị Trấn Chũ_Lục Ngạn_Bắc Giang
http://quoccuonglucngan.blogspot.com/
Về Đầu Trang Go down
http://lucngantriamquan.forumvi.com/
Tri Âm Quán
Thành Viên Tích Cực
Thành Viên Tích Cực
avatar

Tổng số bài gửi : 5862
Reputation : 2
Join date : 31/07/2013
Đến từ : Thị Trấn Chũ

Bài gửiTiêu đề: Re: **MẠNH TƯ**   Fri Jun 06, 2014 5:03 pm

108.Chu vu lợi giả hung niên bất năng sát, chu vu đức giả tà thế bất năng loạn
                                                                  Tân Tâm hạ
Những người có tài lộc đầy đủ thì không chịu khốn cùng khi mất mùa, người có đạo đức cao thượng sẽ không bị mê hoặc trong thời buổi loạn lạc.
Thật kỳ lạ, Trung Quốc là một dân tộc rất thích hóa trang, rất thích trang điểm làm đẹp, con gái thì thích chân mày lá liễu, đến như Lão Tử khi,mất đi còn muốn trang điểm cho đẹp;
Trung Quốc cũng là dân tộc rất ghét sự lâu dài, mỗi lần thay đổi triều chính luôn luôn thiêu hủy những văn vật có của thời trước, những dấu vết của tổ tiên có thể được khai quật lên và mang ra để mua bán. Nói tóm lại, chủ nghĩa hiện thực của Trung Quốc trong thời đại ngày nay đã phát huy một cách mạnh mẽ.
Loại chủ nghĩa hiện thực này thể hiện rõ nhất về quan niệm vật chất, ví như chỉ biết việc hưởng lạc. Đại bộ phận người Trung Quốc cho rằng không có sự dễ chịu về thể xác thì không có sự hưởng thụ về tinh thần. Tuy nhiên, Đào Uyên Minh là người sống giản dị thường được người đời ca tụng, nhưng nếu có tiền có được sự an nhàn sung sướng thì càng tốt. Nói tóm
lại, người Trung Quốc đều cho rằng hào họa quý khí là tốt, giản dị là tiện, cho nên rất nhiều nghệ thuật Trung Quốc như kinh kịch, ca từ hí..., thật ra là nghệ thuật quần chúng. Đây là chủ nghĩa hưởng lạc theo cách thức của Trung Quốc.
Có hứng thú hơn là, loại chủ nghĩa này thường mang đến tinh thần ''mã hổ'' của Trung Quốc, loại tinh thần này trong xã hội hiện đại ngày nay rất hài hòa. Các kiến trúc, những công trình kỹ xảo tuy tiết kiệm nhưng cũng thể hiện sự bề thế của nó.
 
Danh ngôn phương Tây

Kinh Phúc âm: “Người đau khổ là người hạnh phúc nhất vì họ còn được an ủi”

_________________________________
Tri Âm Quán_Thị Trấn Chũ_Lục Ngạn_Bắc Giang
http://quoccuonglucngan.blogspot.com/
Về Đầu Trang Go down
http://lucngantriamquan.forumvi.com/
Tri Âm Quán
Thành Viên Tích Cực
Thành Viên Tích Cực
avatar

Tổng số bài gửi : 5862
Reputation : 2
Join date : 31/07/2013
Đến từ : Thị Trấn Chũ

Bài gửiTiêu đề: Re: **MẠNH TƯ**   Sun Jun 08, 2014 3:05 pm

109.Chư hầu chi bảo tam, thổ địa, nhân dân, chánh sự, bảo chu ngọc giả, ương tất cập thân
                                                                  Tận Tâm hạ
Bảo bối của chư hầu có ba loại, đất đai, trăm họ và chính trị, còn như xem chân trâu ngọc ngà là của báu thì tai họa nhất định sẽ từ đó mà theo về.
Trung Quốc có một quyển sách lịch sử chuyên về chế độ, điển chương có tên là ''Thông điển''. Là sách của Đỗ Hựu, ông là người thời thịnh Đường. Ông xuất thân trong một gia đình danh gia vọng tộc, khoảng năm hai mươi tuổi thì ông bắt đầu theo nghiệp chính sự, có thể xem là người trẻ tuổi tài cao. Đến khoảng bốn mươi tuổi thì ông đã là một quan viên trung ương cao cấp, năm bảy mươi tuổi thì làm đến chức tể tướng, năm bảy mươi tám tuổi ông từ quan vì bệnh già, không bao lâu thì qua đời.
Đỗ Hựu tu dưỡng văn học rất cao, lại có kinh nghiệm phong phú, ông dùng quan điểm chính trị của mình để xử lý những sự vụ chính trị thực tế, và lấy thái độ của một chính trị gia để viết sách, biểu hiện về hai mặt này của ông đều rất kiệt xuất. Tác phẩm ''Thông điển'' của ông bắt đầu viết năm 766 và hoàn tất năm 801, mất ba mươi lăm năm nhưng sức lực và tinh thần ông dùng cho thời gian này thật không uổng phí. Tác phẩm khảo sát xuyên suốt các phương diện lịch sử chính trị, điển chương chế độ, giúp cung cấp những mưu tính có lợi cho hoạt động chính trị đương thời.
Về nội dung, ''Thông điển'' truyền tải tám môn như hàng hóa thực phẩm, tuyển cử, chức quan, lễ, nhạc, binh hình, châu bộ, biên phòng. Đỗ Hựu đã nói rõ trong phần lời tựa của ''Thông điển" như sau: Muốn thi hành đại đạo trước tiên là tiến hành giáo hóa, gốc của giáo hóa là ở cái ăn cái mặc... trong mỗi mục lớn lại phân thành những mục con, đều có giới thiệu một
cách tỉ mỉ về nguồn gốc của các loại chế độ, việc sử. Có một vài lời phê bình của người xưa hay viết về quan điểm của tác giả, từ đó có thể thấy, ''Thông điển" có giá trị thực tế rất cao, nó là một tác phẩm khai sáng điển chương chế độ chuyên sử. Đỗ Hựu lấy thư chí trong sách sử ra thành một bộ phận độc lập, xem thư chí này lâu dần thành thục rồi phát triển ra bên ngoài.
Hơn nữa sách còn chứa đựng những điều chưa biết về thế giới bao la rộng lớn. ''Thông điển" được ghi chép bắt đầu thời xa xưa đến thời đại nhà Đường, bao quát các chế độ, các phương diện như xã hội, chính trị, kinh tế. "Thực hóa điền'' sự miêu tả những vùng đất trái qua triều đại lịch sử chế độ hành chính, miêu tả sự biến đổi của những vùng đất, tô thuế, hộ khẩu, mua bán tiền tệ. Đều được khảo sát rất tỉ mỉ; ''chức quan điển'' miêu tả quan chế của các đời, miêu tả
rất rõ ràng về tình hình của tất cả các quan viên văn võ.
Ngoài ra, trong sách của mình, Đỗ Hựu còn bày tỏ quan niệm của mình về các loại chế độ chính trị. Ông ta cho rằng, kinh tế xã hội là nhân tố then chốt của trị an; trị nước thì nên xem trọng việc giáo hóa mà cái gốc của giáo hóa là cho dân ăn no mặc ấm, không thể cung cấp đầy đủ cho nhu cầu tồn tại cơ bản của trăm họ, tất cả chế độ đều thế kế như nhau. Trong thực nghiệm, Đỗ Hựu đã cho thấy rằng quan trọng nhất trong trị nước là lương thực, đất đai và con người; có lương thực mới có thể khiến cho nước nhà giàu có, khiến cho dân không phải lo đến cái ăn, cái mặc, nhân khẩu cân bằng. Ba điều kiện này mà hài hòa với nhau thì nước nhà giàu mạnh.
 
Danh ngôn phương Tây

Kinh Phúc âm: “Các bạn là hạt muối của thế giới, là ánh sáng trên đường đời”

_________________________________
Tri Âm Quán_Thị Trấn Chũ_Lục Ngạn_Bắc Giang
http://quoccuonglucngan.blogspot.com/
Về Đầu Trang Go down
http://lucngantriamquan.forumvi.com/
Tri Âm Quán
Thành Viên Tích Cực
Thành Viên Tích Cực
avatar

Tổng số bài gửi : 5862
Reputation : 2
Join date : 31/07/2013
Đến từ : Thị Trấn Chũ

Bài gửiTiêu đề: Re: **MẠNH TƯ**   Thu Jun 12, 2014 4:58 pm

110.Quân tử chi vu cầm thú dã, kiến kỳ sinh bất
nhẫn kỳ tử, văn kỳ thanh bất nhẫn thực kỳ nhục,
thị dĩ quân tử viễn bào trù dã
                                           Lương Huệ Vương thượng
Bậc quân tử quan tâm đến loài chim thú trong tự nhiên, mỗi ngày đều nhìn thấy sự sinh trưởng của nó, thì không đành lòng nhìn thấy nó chết; nghe thấy tiếng kêu bi ai lúc nó sắp chết, thì không thể đành lòng ăn thịt nó. Cho nên người quân tử luôn rời xa việc giết mổ, nấu nướng.
Có một lần Tề Tuyên Vương đang ngồi trên điện nhìn thấy một người đang dắt trâu đi ngang qua dưới điện, Tề Tuyên Vương liền hỏi: ''Anh định dắt trâu đi đầu vậy?”. Người đó liền đáp: ''Tôi định dắt trâu đi cắt cổ lấy máu của nó''. Tề Tuyên Vương nghe vậy liền hạ lệnh: ''Mau thả nó ra! Ta thật không đành lòng giết nó khi nghe tiếng kêu bi thương của nó, nó vô tội lại không có chỗ nào để giết nó?''. Người đó nghe vậy liền hỏi: ''Như vậy thì chẳng phải phế bỏ hình
thức lễ nghi cúng tế sao?''. Tề Tuyên Vương suy nghĩ trong chốc lát rồi nói: ''Lễ nghi chẳng thể nào phế bỏ được, phải thay đổi việc cúng tế đầu trầu bằng thứ khác!".
Trăm họ nghe được việc này chỉ cho rằng Tề Tuyên Vương là keo kiệt, một lễ cúng tế trọng đại như vậy mà lại tiết kiệm, lấy cái nhỏ thay cho cái lớn, dùng dê để thay cho đầu trâu.
Mạnh Tử thì lại cho rằng đó là việc làm thể hiện lòng nhân từ của bậc quân vương, người làm chủ nền chính trị một nước có được tấm lòng nhân từ như vậy thì thật là cái phúc lớn cho muôn dân.
Tuy Mạnh Tử giải thích việc lấy thịt dê thay cho thịt trâu của Tề Tuyên Vương, nhưng đối với thời kỳ cấu học của tôi thì câu nói ''quân tử viễn báo trù'' này lại tạo thành một cuộc tranh luận gay gắt.
Tôi không cách nào lý giải, như Khổng Tử đã dạy chúng ta rằng "kỷ sở bất dục vật thi vư nhân'' (việc gì mình không muốn thì đừng ép người khác phải làm), vậy thì vì sao thân là người quân tử lại đem điều mình không muốn (là người nấu nướng) để cho người khác phải làm, lại còn tự đắc cho là hành động vì việc thiện của mình là hợp với lẽ thường ư? Lẽ nào, thật không phải là ''nhãn bất kiến vi tinh" sao? Rất nhiều lời lẽ tự cho mình là ''viễn báo trù đích
quân tử'', thậm chí còn bình tĩnh ngồi ăn “sơn hào hải vị'' được, lại không thấy được sự thất bại của những người làm nghề súc sinh đồ tể đó, khiến đời sau cho rằng đó là việc phi nghĩa. Như việc sát sanh, lẽ nào chỉ do người khác làm, bản thân mình chỉ ngồi hưởng thành quả của họ thì thật sự không phải gánh vác trách nhiệm sao? Đối với thái độ như thế thật sự tôi không thể chấp nhận.
 
Danh ngôn phương Tây
Richard Gere: “Làm người bảo vệ tinh cầu này, lấy thiện ý, lòng yêu hòa bình của mình để đối đãi với tất cả vạn vật là trách nhiệm của mỗi chúng ta. Một số động vật này, chẳng may bị nhân loại ngược đãi thì thật không thể lý được, xin hãy giúp họ dừng lại những hành động ngông cuồng này.
ị. Ng��� 8�+ ��5 t được kẻ giết trâu, bản huyện sẽ thưởng ba trăm quan tiền.''

Ngày hôm sau, hàng xóm của Lưu Toàn là Lý An đến trình báo, nói Lưu Toàn tự tiện giết trâu cày, xin quan huyện trừng trị. Bao Công lập tức sai người giữ Lý An lại để thẩm vấn.
Là hàng xóm của Lưu Toàn, chắc chắn hắn phải biết con trâu nhà Lưu Toàn bị cắt lưỡi sắp chết. Vậy Lưu An đến công đường tố cáo, chính là muốn vu oan giá hoạ cho Lưu Toàn. Trước lý lẽ của Bao Công, Lý An đành phải nhận tội cắt lưỡi trâu rồi lại đến vu cáo Lưu Toàn để trả thù.

Thực ra, bố cáo cấm giết trâu chỉ là kế để dụ hung thủ lộ mặt. Tất cả đều không ngoài dự đoán chuẩn xác của Bao Công.

_________________________________
Tri Âm Quán_Thị Trấn Chũ_Lục Ngạn_Bắc Giang
http://quoccuonglucngan.blogspot.com/
Về Đầu Trang Go down
http://lucngantriamquan.forumvi.com/
Tri Âm Quán
Thành Viên Tích Cực
Thành Viên Tích Cực
avatar

Tổng số bài gửi : 5862
Reputation : 2
Join date : 31/07/2013
Đến từ : Thị Trấn Chũ

Bài gửiTiêu đề: Re: **MẠNH TƯ**   Sun Jun 15, 2014 12:13 pm

111.Quyền, nhiên hậu tri khinh trọng; độ, nhiên hậu tri trường đoản, vật giai nhiên tâm vi thậm
                                                     Lương Huệ Vương thượng
Có câu thử rồi sa đó mới biết được trọng lượng của đồ vật, có đo thử mới biết được độ dài ngắn của đồ vật. Tất cả đồ vật đều phải trải qua sự đo lường, lòng người thì càng phải trở nên như vậy.
Đại đa số con người ta khi phải đối diện với sự chọn lựa thì bản thân chẳng biết nên làm gì, hành vi của mình và mục tiêu mà mình mong đợi thường trái ngược nhau, quyết định hình thành là hành vi sai lầm như trèo cây tìm cá. Cho nên mới đưa đến một kết quả như vậy.
Thật ra, do trước khi hành động chúng ta chưa nhận thức thật rõ được tính chân thật và diện mạo của sự việc cũng như cái mong muốn thật sự trong lòng của mình. Nhưng tâm thức của chúng ta cũng khó làm sáng tỏ được suy nghĩ trong lòng dần dần rối như một cuộn len rối, lần không ra đầu mối.
Các nhà tâm lý học nói với chúng ta rằng, đấu óc của con người, ngoài những ý thức minh mẫn của trạng thái, còn có rất nhiều tiềm ý thức trong những ý thức này. Căn cứ vào lý luận của Vinh Cách thì ngoài tiềm ý thức ra còn có cái gọi là tập thể tiềm ý thức. Mà chúng ta dường như khó mà nhận ra tiềm ý thức và tập thể tiềm ý thức đó vì nó tiếm ẩn trong động cơ
chân chính của hành vi. Nếu như khi ta quyết định một sự việc mà bản thân không hề rõ nó là chân chính thế thì có thể sẽ thành vật tế cho những phán đoán sai lầm rồi.
Khi còn là học sinh, trong cán bộ xã đoàn tôi đã mấy lần đảm nhiệm việc thi hành những hoạt động quan trọng. Lúc đó, do còn là thanh niên nên tinh thần cứ hừng hực khí thế, làm việc gì cũng chỉ dựa vào sức lực tràn trề, không có sự suy tính kỹ càng, cũng không có con mắt tinh tường biết dựa vào người để thăng tiến, đừng nói bản thân tôi phải gặp nhiều va
chạm, ngay cả những người cộng sự cũng đã phải cùng tôi đi qua không biết bao nhiêu con đường vô ích. Bây giờ nghĩ lại những ngày tháng thanh xuân ấy, mặc dù vẫn còn rất cảm kích những người bạn học của tôi đã cộng sự với tôi trong lúc đó nhưng vẫn cảm thấy rất hổ thẹn.
Nhưng, có trải qua những kinh nghiệm trong thất bại, đạo lý ''phàm lám việc phải suy nghĩ chín chắn, chọn người tài phải thận trọng đánh giá'' thì mới có thể tuyển chọn được người tài thật sự mà ta cần tìm.
Khi chúng ta đứng trước những vấn đề khó khăn mà không biết làm thế nào để giải quyết, đừng ngại mang giấy bút ra để phân tích lợi hại, thiệt hơn; đồng thời đem những cách thức mà mình cảm nhận (tiếp thu) được ghi ra cho hoàn chỉnh, cân nhắc thận trọng rồi mới đưa ra quyết định, so với hành động mù quáng có thể tin cậy được, càng có thể tiếp cận với
những mục tiêu mà mình mong đợi.
 
Danh ngôn phương Tây

Francis Bacon: ''Tự khoa trương, tự tán thưởng là điều mà người trí tránh, nhưng lại là mục tiêu kẻ ngu xuẩn theo đuổi, kẻ nịnh hót tâng bốc”.

_________________________________
Tri Âm Quán_Thị Trấn Chũ_Lục Ngạn_Bắc Giang
http://quoccuonglucngan.blogspot.com/
Về Đầu Trang Go down
http://lucngantriamquan.forumvi.com/
Tri Âm Quán
Thành Viên Tích Cực
Thành Viên Tích Cực
avatar

Tổng số bài gửi : 5862
Reputation : 2
Join date : 31/07/2013
Đến từ : Thị Trấn Chũ

Bài gửiTiêu đề: Re: **MẠNH TƯ**   Tue Jun 17, 2014 9:30 am

112.Vô hằng sản nhi hữu hằng tâm giả, duy sĩ vi năng; nhược dân tắc vô hằng sản, nhân vô hằng tâm
                                                   Lương Huệ Vương thượng
Không thu nhập ổn định mà vẫn đủ giữ được cái ý chí kiên trì theo chính đạo, điều này chỉ có kẻ sĩ tài năng mới thực hiện được. Còn người dân bình thường chỉ cần không có thu nhập ổn định thì đã không đủ ý chí an phận giữ mình mà đi theo con đường không ngay thẳng.
Có người nói cuộc sống của con người là thời gian học ở trường, mỗi người đều có thời gian ở trường học bài học của mình. Có người thì vừa đi đã gặp ánh dương xán lạn, có người lại chỉ thấy gai góc đầy đường; có người chăm chỉ mà trước mắt đầy sóng gió; có người lại cam lòng ẩn mình trong xó xỉnh u ám, sống thế giới tự kỷ.
Có nhiều người lúc còn là thiếu niên đã có nhưng lý tưởng về cuộc sống, cũng như những kỳ vọng to lớn nơi bản thân mình. Nhưng trong hoàn cảnh thực tại, qua nhiều lần cam go, chẳng may thành con chim gãy cánh, ngoài nhu cầu được ấm no thì cũng không dám mong cầu gì tốt đẹp hơn, thậm chí có người vì để sinh tồn mà đi vào nơi nguy hiểm, chuyện gì cũng làm, kể cả chuyện phạm pháp.
Gặp đủ những phong ba bão táp trong cuộc đời nhưng cuối cùng lòng người vẫn kiên định, không bị đánh bại, đối điện với vinh hoa phú quý mà không hạ thấp mình để cầu được, thật là phải có tính kiên trì hơn người. 
Do đó, ''một giỏ cơm, một bầu nước, sống ngõ hẹp, Nhan Hồi không thay đổi niềm vui của mình'', đích thực là có cách sống vĩ đại.
Trong vở kịch ''Ma Lạt giáo sư” của Nhật có một cảnh khiến cho tôi không chỉ cảm động mà còn lưu lại một ấn tượng vô cùng sâu sắc. 
Câu chuyện nói về một vị: ''Vị thương nhân làm nghề xuất bản sách giáo khoa. Để nhận được đơn đặt hàng của trường học, ông hạ mình hối lộ thầy giáo. Không may việc này bị con gái ông phát hiện, cô cảm thấy hổ thẹn vì cha mình đã dùng thủ đoạn bất chính để giành lấy đơn đặt hàng nên không chịu thừa nhận quan hệ cha con, khiến cho người cha thẹn quá hóa giận và cho rằng hành động của mình chẳng qua là vì sự ấm no của gia đình, con không có tư cách trách cứ cha. 
Lúc này cô gái tức giận nói rằng:
"Cha đừng mượn cớ mà biện hộ cho hành động của mình''. Cô đau khổ thức tỉnh cha mình cũng là đánh thức tâm hồn của những người không may đã phạm phải lỗi đó.
Một người vô trách nhiệm dù cho có sống trong hoàn cảnh nào cũng đều thấy rõ hiện thực của bản thân họ, không phải do hoàn cảnh tồi tệ làm thay đổi đức hạnh của bản thân, càng không phải vì sự thỏa hiệp của bản thân mà tìm cớ, nhượng bộ.


Danh ngôn phương Tây

Cohen: ''Sự hổ thẹn trong tâm còn phức tạp hơn sự sợ hãi, nó lấy trình độ tự giác làm tiền đề”.

_________________________________
Tri Âm Quán_Thị Trấn Chũ_Lục Ngạn_Bắc Giang
http://quoccuonglucngan.blogspot.com/
Về Đầu Trang Go down
http://lucngantriamquan.forumvi.com/
Tri Âm Quán
Thành Viên Tích Cực
Thành Viên Tích Cực
avatar

Tổng số bài gửi : 5862
Reputation : 2
Join date : 31/07/2013
Đến từ : Thị Trấn Chũ

Bài gửiTiêu đề: Re: **MẠNH TƯ**   Wed Jun 18, 2014 3:40 pm

113.Quân tử tạo nghiệp thùy thống, vi khả tục dã.
Nhược phù thành công tắc thiên dã
                                                    Lương Hệ Vương hạ
Bậc quân tử có đức hạnh tài năng sáng lập sự nghiệp truyền lại cho con cháu, con cháu mấy đời kế thừa công tích ấy của cha ông. Đến như còn không đủ đến công thành danh toại thì là ý trời vậy.
Tiếp cận với lịch sử thời Tam Quốc hình thành thế chân vạc là niềm say mê của người đời sau, đó là thời long tranh hổ đấu, thời các nhân tài xuất hiện rầm rộ, mỗi người đều ôm hoài bão giúp đời, dùng huyết lệ dệt mộng định an thiên hạ. Lưu Bị giỏi dùng người, Gia Cát Lượng cúc cung tận tụy, Quan Vân Trường trung nghĩa, Trương Phi kiêu dũng..., đã sớm khắc
họa một cách sinh động thời Tam Quốc mê muội. Nhưng những người này đã dùng huyết lệ và tuổi thanh xuân để đổi lấy nhà nước Thục Hán thật không dễ dàng chút nào, lạ ''phù bất khởi đích A Đẩu” nên Hậu Chủ Lưu Thiện đã mất cả giang sơn. Trong tình cảnh tranh giành Trung Nguyên thì chí khí lớn sẽ đưa vào khói lịch sử tiêu diệt địch, để lại cho người đời sau sự thổn thức vô hạn.
Thi nhân nổi tiếng Lưu Vũ Tích khi dạo chơi qua trước đền thờ Lưu Bị đã làm bài thơ "Thục tiên chủ miếu'' như sau: ''Thiên địa anh hùng vũ khí, thiên thu thượng lẫm nhiên, thế phân tam túc đỉnh, nghiệp phục ngũ thù tiền. Đắc tướng năng khai quốc, sinh nhi bất tượng hiến; thê lương Thục cố kỷ, lai vũ Ngụy cung tiền'' (Khí anh hùng trong trời đất, nghìn năm vẫn còn lẫm liệt; thiên hạ chia thế chân vạc, cơ nghiệp lại khôi phục được phép đúc tiền ngũ thù. Được tướng giỏi mới hay khai quốc, sinh con không giống cha hiền; thê lương thay những cung nữ nước Thục, phải sang múa trước cung nước Ngụy). Đó là viết về cuộc đời của Lưu Bị đã trải qua không biết bao nhiêu gian nan trắc trở, rất khó khăn mới tạo được sự nghiệp tam phân thiên hạ lập nên nhà Thục Hán, đứa con thì lại dễ dàng đem dâng thiên hạ, cho người còn vui quên nước Thục. Kết cục như vậy khiến cho người đời không nén nỗi niềm tiếc thương Lưu Bị vô hạn.
Thực ra, với con mắt của thời hiện đại, thì Lưu Bị có thể dùng cả đời mình để cống hiến cho việc thực hiện khôi phục nhà Hán, bình định thiên hạ, nhưng Lưu Thiện bản thân đã vốn không có sứ mệnh, lại bị bức ép thì tất nhiên sẽ phải đảm nhận trọng trách vượt quá khả năng của mình, nếu bình tâm suy xét thì Lưu Thiện cũng là người vô tội ở mức độ nhất định nào đó. Có lẽ, nếu như họ có thể vứt bỏ gánh nặng tư tưởng cha truyền con nối nhường cho Gia Cát Lượng người thực sự có đủ tài đức có cơ hội phát triển toàn diện thì lịch sử đã thay đổi hoàn toàn. Cuối cùng, một người thật sự quan trọng mà chỉ là người có vị trí thích hợp một địa vị vừa cao vừa tốt, lại không có năng lực tổ chức thì chỉ là uổng phí mà thôi.
Mạnh Tử nói: ''Nếu thành công thì do trời'', nhân sinh cả đời có thể theo đuổi lý tưởng của mình, chỉ cần xác định được chí hướng đúng, thì trong quá trình theo đuổi mới gặt hái được kết quả thực sự. Cái gọi là ''tận nhân lực trì thiên mệnh'', việc của thế gian thường dùng phương thức mà chúng ta khó nhận biết để áp dụng, chỉ cần chúng ta cố gắng thực thiện, qua
quá trình học tập, những kinh nghiệm có được trong quá trình trưởng thành, tất cả đều không uổng phí. Bạn nói có đúng không?
 
Danh ngôn phương Tây

Johann Wolfgang von Goethe: ''Mọi người đều phải kiên trì đi trên con đường mà ông trời đã mở ra cho mình, không bị uy quyền khuất phục, không bị những quan điểm hợp thời kiềm chế, không bị thời cuộc làm cho mê muội.

_________________________________
Tri Âm Quán_Thị Trấn Chũ_Lục Ngạn_Bắc Giang
http://quoccuonglucngan.blogspot.com/
Về Đầu Trang Go down
http://lucngantriamquan.forumvi.com/
Tri Âm Quán
Thành Viên Tích Cực
Thành Viên Tích Cực
avatar

Tổng số bài gửi : 5862
Reputation : 2
Join date : 31/07/2013
Đến từ : Thị Trấn Chũ

Bài gửiTiêu đề: Re: **MẠNH TƯ**   Thu Jun 19, 2014 2:44 pm

114.Hành hoặc sứ chi, chỉ hoặc ni chi, hành chỉ, phi nhân sở năng dã
                                                          Lương Huệ Vương hạ
Khi phải tiến hành một công việc nào đó, có lẽ phải có người đốc thúc, không tiến hành được, có lẽ cũng có người đến ngăn cản. Làm được hoặc không làm được hoàn toàn không chỉ dựa vào nhân lực mà có thể đủ quyết định được.
Lỗ Bình Công vốn muốn đến thăm Mạnh Tử, sủng thần của ông ta là Tang Thương sau khi biết được đã tâu với ông ta rằng: ''Nhà vua sao có thể hạ thấp thân phận của mình đi thăm một người dân thường được? Mạnh Tử tuy là người khởi xướng lễ nghĩa nhưng trong cách sắp xếp tang sự của mẫu thân lại vượt quá cách giải quyết tang sự của phụ thân trước đây.
Người như vậy, ngài không cần phải đi gặp hắn”. Lỗ Bình Công nghe có lý bèn xua tan ý nghĩ đến viếng thăm Mạnh Tử.
Lạc Chính Tử đối với việc Lỗ Bình Công đột nhiên thay đổi hành trình cảm thấy khó hiểu, thế là nhập cung bái kiến Bình Công, hỏi rằng: . "Bệ hạ sao lại không đến hỏi thăm Mạnh Kha”. Lỗ Bình Công bèn thuật lại câu nói của Tang Thương cho Chính Tử nghe. Lạc Chính Tử nghe xong mới tâu với Lỗ Bình Công rằng: “Khi làm lễ tang cho cha mẹ Mạnh Tử đã sử dụng quan tài, khí cụ sở dĩ tinh xảo, khéo léo khác nhau là vì lúc mẹ của Mạnh Tử qua đời thì năng
lực kinh tế của ông ta khá hơn lúc cha của ông ta tạ thế. Khi Mạnh Tử tổ chức tang lễ, cách cư xử của ông ta không hề có sự thất lễ, thái quá hay thiên vị''. Tuy sự hiểu lầm đã được hóa giải nhưng Mạnh Tử không vì nguyên nhân đó mà bỏ lỡ cơ hội gặp Lỗ Bình Công.
Về sau, Lạc Chính Tử đem chuyện này kể cho Mạnh Tử nghe. Mạnh Tử sau khi nghe xong chẳng hề trách Tang Thương đã dùng những lời sàm ngôn để ngăn cản Lỗ Bình Công gặp Mạnh Tử, ông bình tĩnh nói với Lạc Chính Tử rằng: "Làm được việc, có lẽ có người đốc thúc.
Không làm được, có lẽ có người cản trở, làm được hay không làm được không chỉ dựa vào nhân lực mà có thể đủ để quyết định. Ta không thể trò chuyện cùng Lỗ Bình Công là ý trời.
Còn lời lẽ của tên tiểu tử họ Tang kia làm sao có thể cho là nguyên nhân của cuộc hội ngộ bất thành của chúng ta được?'.
Thường người ta biết được những cơ hội mà bản thân mình có nhưng bị những lời lẽ vô trách nhiệm của kẻ khác tước đoạt, phần lớn là của kẻ tiểu nhân thâm ác không biết phải trái. Thế là cơ hội của bản thân bị mất đi nên cảm thấy thương tiếc. Còn Mạnh Tử sau khi gặp phải sự đối đãi không công bằng này lại có thể đủ bình tĩnh để tiếp nhận sự thật, càng không vì
điều đó mà sinh ra căm phẫn hay buồn rầu, đó chính là tấm gương (kiểu mẫu) tốt đẹp nhất của một người quân tử làm thế nào khi đối diện với trắc trở.
 
Danh ngôn phương Tây

Victor Hugo: ''Đem hy vọng ký thác ở người khác thì cuộc sống sẽ rất nguy hiểm”.

_________________________________
Tri Âm Quán_Thị Trấn Chũ_Lục Ngạn_Bắc Giang
http://quoccuonglucngan.blogspot.com/
Về Đầu Trang Go down
http://lucngantriamquan.forumvi.com/
Tri Âm Quán
Thành Viên Tích Cực
Thành Viên Tích Cực
avatar

Tổng số bài gửi : 5862
Reputation : 2
Join date : 31/07/2013
Đến từ : Thị Trấn Chũ

Bài gửiTiêu đề: Re: **MẠNH TƯ**   Fri Jun 20, 2014 2:16 pm

115.Phù nhân, thiên chi tôn tước dã, nhân chi an trạch dã. Mạc chi ngự nhi bất nhân thị bất tín dã
                                                          Công Tôn Sửu thượng
Nhân là đức tính cao quý nhất của trời, là nơi yên định lòng người, không có bất cứ trở lực nào lại thi hành đức nhân, đó là không minh trí vậy.
Khổng Tử nói: ''Trong nhân là mỹ. Chọn cách không hành xử theo nhân, làm sao có được trí?''. Đã là người thì có thể lựa chọn hoàn cảnh sống, nếu không lựa chọn cho mình một hoàn cảnh thích hợp để sống thì làm sao có thể cho là thông minh được? Mà nhân là nơi mà tâm chúng ta có thể yên ổn được nếu có thể lựa chọn để thi hành đức nhân lại bỏ đi không thi
hành, đây chẳng phải là bất trí sao?
Chúng ta sống trong hiện thực, mỗi ngày phải đối diện với rất nhiều sự lựa chọn mà diện mạo cuộc sống trước mắt chúng ta chính là kết quả dẫn đến sự lựa chọn trước đây của chúng ta, sự lựa chọn hôm nay của chúng ta sẽ quyết định tương lai của chúng ta. Cho nên, diện mạo của chúng ta làm sao chúng ta lựa chọn. Cuối cùng phải quyết định như thế nào?
Quyết định như thế nào mới là chân chính? Câu trả lời Mạnh Tử chỉ có một, đó là lấy ''nhân'' làm tiêu chuẩn, phàm sự việc chỉ mong yên lòng đạt lý đó là sự lựa chọn sáng suốt nhất. Vấn đề là ở chỗ, thường con người sớm đã thoát ly nội tại bản thân thay đổi đến nỗi không còn nhạy cảm với mọi sự vật, kìm hãm dục vọng theo đuổi những cơn ác mộng không cách gì thoát ra được. Do đó, phải làm thế nào để đức nhân yên định trong lòng mà không lạc đường? Trên
Internet có người trích dịch tâm linh Ấn Độ hiện đại đề cập đến vấn đề ''tình yêu đơn thuần''. Họ Khắc quan sát những đứa bé trai trong lúc nói tán gẫu đã hái, vứt hoa một cách vô ý thức, có hỏi rằng: “Con chưa từng chú ý đến việc mình đã làm hay sao?”. Đây là một loại phương thức thể hiện sự bạo sự bên trong. Những hành vi như vậy là vô ý thức, đến nỗi dường như chúng ta không hề tự nhận ra, thậm chí nhận thấy nhưng không tránh được vì đã quen rồi.
Theo tôi "nhân'' và ''ái'' rất gần nhau, ở an trong nhân chúng chính là ở an trong ái, tình yêu đơn thuần mà họ Khắc đã nói không phải là loại tình yêu phức tạp hay tình yêu thần thánh hóa đối khách thể, tình yêu đơn thuần chỉ là yêu, đủ ôn nhu, hòa thuận để làm tất cả mọi việc đó là yêu. Không có một trở lực nào cản trở chúng ta sống với nhân, thế thì phải học tập như
thế nào để thực sự có được tình yêu đơn thuần đó chính là bài học vô cùng quan trọng đối với mỗi người chúng ta.
 
Danh ngôn phương Tây.

Nguyện vọng của con người không giới hạn và khả năng con người dùng để thực hiện nguyện vọng đó là bất tận.

_________________________________
Tri Âm Quán_Thị Trấn Chũ_Lục Ngạn_Bắc Giang
http://quoccuonglucngan.blogspot.com/
Về Đầu Trang Go down
http://lucngantriamquan.forumvi.com/
Tri Âm Quán
Thành Viên Tích Cực
Thành Viên Tích Cực
avatar

Tổng số bài gửi : 5862
Reputation : 2
Join date : 31/07/2013
Đến từ : Thị Trấn Chũ

Bài gửiTiêu đề: Re: **MẠNH TƯ**   Tue Jun 24, 2014 4:55 pm

116.Bất nhân, bất trí, bất lễ, bất nghĩa, nhân dịch dã
                                                  Công Tôn Sửu thượng
Người bất nhân, bất trí, vô lý, vô nghĩa thì chỉ để cho người ta sai khiến mà thôi.
Tư tưởng của Nho gia từ đầu đến cuối đều có cái ngạo khí văn nhân, đồng thời có cả tính kiên trì ''biết là không thể nhưng vẫn tiếp tục''. Đối với bậc nho gia, việc tu dưỡng phẩm cách bản thân được đề cao như thế nào, chuyển hóa cảnh giới sinh mệnh của mình chính là quá trình đi đến cảnh giới vĩnh hằng, dần dần có được tinh lực vô cùng, chỉ vì muốn giữ lấy nhân cách con người.
Cảm nhận về sứ mệnh của Nho gia, chúng ta học bài "Luận Mạnh”. Lúc đó thầy giáo thường vỗ vào trán mình mà nói rằng: "Trời ơi, nói nhiều như vậy rồi, tư tưởng của Nho gia à, đơn giản một câu là con người từ động vật biến thành một con người có cột sống thẳng''. Từ Khổng Tử đến Mạnh Tử, thậm chí là các nhà Hán Nho sau này và cả những cử nhân khoa học
thời Tống, Minh với những điều họ dạy dỗ là con người có cái lưng rất thẳng, có lẽ phải thì không sợ gì làm một con người đầu đội trời, chân đạp đất, chỉ như vậy mà thôi. Mạnh Tử nói:
''Bị người sai khiến làm nô dịch là hổ thẹn. Điều này cũng giống như người chế tạo cung, lấy việc chế tạo cung, hay người chế tạo tên lấy việc tạo được tên làm sĩ diện, vì việc này mà cảm thấy hổ thẹn chẳng bằng cố gắng tu dưỡng đạo đức bản thân. Người thực sự muốn mình tu dưỡng bản thân cũng giống như tay cầm cung tên, một người bắn tên trước tiên nhất định
phải giữ cho tư thế thật ngay ngắn rồi sau đó mới bắn, khi bắn, tên dù không bắn trúng mục tiêu thì anh ta không thể chôn vùi thành tích của mình, chỉ cần kiểm tra lại kỹ thuật không tốt của mình''.
Nhưng có một số người bất nhân, bất trí, vô lễ, vô nghĩa không chịu tự kiểm điểm mình mà chỉ biết oán trời trách người thì cả đời sẽ bị người đời sai khiến. Chính vì điều đó nên Nho gia xem trọng việc tự thân tu dưỡng như vậy, lấy cái phúc họa của người trong thiên hạ làm trách nhiệm của mình. Do đó, những người đần độn họ không kỳ vọng vào cuộc sống của mình, không tìm thấy mục tiêu cuộc sống càng làm cho tình cảnh trở nên thê lương, thống thiết hơn.
Tôi đoán rằng lúc Mạnh Tử mắng câu: ''Bất nhân, bất trí, vô lễ, vô nghĩa chỉ là nô dịch cho người thì trong sâu thẳm tâm hồn của ông đối với kẻ lạc đường mà trong hoàn cảnh thực tại không tìm giữ được nội tâm, tinh thần, lực lượng yên định cũng có sự cảm thương và quan tâm sâu sắc.
Danh ngôn phương Tây

Johann Wolfgang von Goethe: ''Con người rốt cuộc cũng là con người! Khi tình cảm của anh ta cuồn cuộn tuôn trào mà lại chịu sự giới hạn đè nén của loài người thì một chút lý trí cũng khó phát huy tác dụng, hay nói đúng hơn là không phát huy được tác dụng”.

_________________________________
Tri Âm Quán_Thị Trấn Chũ_Lục Ngạn_Bắc Giang
http://quoccuonglucngan.blogspot.com/
Về Đầu Trang Go down
http://lucngantriamquan.forumvi.com/
Tri Âm Quán
Thành Viên Tích Cực
Thành Viên Tích Cực
avatar

Tổng số bài gửi : 5862
Reputation : 2
Join date : 31/07/2013
Đến từ : Thị Trấn Chũ

Bài gửiTiêu đề: Re: **MẠNH TƯ**   Wed Jun 25, 2014 3:22 pm

117.Thành giả, thiên chi đạo dã. Tư thành giả, nhân chi đạo dã
                                                              Ly Lâu thượng
Thành tín là quy luật của bản tính tự nhiên, theo đuổi thành tín là làm theo đạo lý đương nhiên của con người.
Con người sống trên thế giới cũng giống như cái cây. Cái cây sống càng lâu thì cành lá càng rậm rạp, con người tuổi thọ càng nhiều thì các mối quan hệ càng phức tạp. Hằng ngày, chúng ta không tránh khỏi phải gặp và giao tiếp với rất nhiều người, hằng ngày chúng ta phải đối diện với cả thế giới quan hệ. Thế nên, trong thế giới như vậy thì phải làm thế nào để có
được sự tín nhiệm của cấp trên và thuộc hạ? Làm thế nào để có được sự tin cậy và... của bạn bè, làm thế nào để cha mẹ vui lòng?
Mạnh Tử nói với chúng ta rằng, chỉ cần có được cái tâm thành thật thì không ai không cảm động vì thành ý này. Đương nhiên, một người không thành khẩn, thì mãi mãi thật không có cách gì làm người khác cảm động.
Nhưng trong xã hội đô thị ngày nay, tất cả đều xem trọng sự nhanh nhạy quan hệ giữa người với người ngày càng xa cách, khoảng cách giữa tâm với tâm ngày một xa hơn. Cuộc sống càng tiện lợi thì sự giúp đỡ giữa người với người càng ít, xã hội càng tiến bộ thì sự tồn tại của cá thể càng mơ hồ. Buồn tẻ, cô đơn, làm lạc hướng tình cảm ... dĩ nhiên sẽ trở thành vị
khách thường xuyên có tâm hồn phiền muộn của con người hiện đại.
Ai cũng mong muốn mình được người khác đối đãi chân thành song lai sợ phơi bày cái tâm chân thật của mình, giống như mình dùng cái tâm thành thật để đối đãi với người trước nhưng lại không bằng người khác đối đãi với mình. Nói người ta lãnh đạm kỳ thực là bản thân mình khép kín; không có được sự chân thành kỳ thực là do bản thân mình thiếu thành khẩn.
Bởi vì nỗi lo sợ như thế này tồn tại rất phổ biến, mỗi người đều chờ đợi sự chân thành của người khác song lại không muốn thành khẩn trước người khác, để cuối cùng không ai có được sự đối đãi thật lòng.
Tín nhiệm trong thời đại công nghệ thông tin hiện nay dường như đã thành câu chuyện thần thoại.
Trong ''tối hậu thập tứ đường tinh kỳ nhị đích khóa'' thì thầy giáo già tên Mại lúc sắp phải đối diện với cái chết có nói: "Nếu bạn làm cho người khác tin tưởng thì bạn cũng có thể cảm thấy bạn nên tin tưởng họ, dù bạn đặt mình trong sự tối tăm, dù bạn phải rơi xuống''. Khép chặt cửa lòng, người khác không thương hại bạn mà đồng thời còn tỏ ra không quan tâm bạn một cách thật lòng. Thử nghĩ xem, cứ khép chặt thế giới tâm hồn rồi tự thương tự cảm sao
không mở lòng mà đối đãi chân thành với những người xung quanh mình, tin tưởng bản thân có thể làm cho trái tim mình ấm áp và tin tưởng người khác tức là truyền sự thiện ý của mình vào người khác, để có được một cuộc đời mà trong lòng mình luôn tràn đầy thiện ý, ấm áp và phong phú.
Danh ngôn phương Tây

Daisaku Ikeda: ''Chúng ta ngây ngất với khả năng của bản thân mình, không phải làm việc nên làm mà là làm việc có thể làm”.

_________________________________
Tri Âm Quán_Thị Trấn Chũ_Lục Ngạn_Bắc Giang
http://quoccuonglucngan.blogspot.com/
Về Đầu Trang Go down
http://lucngantriamquan.forumvi.com/
Tri Âm Quán
Thành Viên Tích Cực
Thành Viên Tích Cực
avatar

Tổng số bài gửi : 5862
Reputation : 2
Join date : 31/07/2013
Đến từ : Thị Trấn Chũ

Bài gửiTiêu đề: Re: **MẠNH TƯ**   Thu Jun 26, 2014 5:25 pm

118.Đại nhân giả, bất thất kỳ xích tử chi tâm giả dã
                                                                               Ly Lâu hạ
Một người đạo đức được tu dưỡng thành thục là một người không làm mất đi sự trong sáng thuần khiết của mình.
Mọi người đều biết nhân sinh quan của Mạnh Tử là ''tính tiện luận''. Ông khẳng định bản chất của con người là thiện mỹ, đồng thời tin rằng mỗi người đều có bản năng truy cầu thiện mỹ. Mà điều này trong cuộc sống thực tại luôn diễn ra cuộc đấu tranh không ngừng với cái xấu, kết quả của nhân tâm hư hóa.
Khi còn là một đứa trẻ mới sinh, thì bản tính của con người rất thuần khiết. Đứa trẻ hoàn toàn không biết gì về thế giới phức tạp của người lớn, chúng thường mở to đôi mắt trong sáng, đối với mọi người rất chân thật và hoàn toàn tin tưởng vào thế giới này. Nhưng do những hạn chế bẩm sinh mà trong quá trình phát triển không thể tránh khỏi một đứa trẻ tự mình ngất
ngưởng đi vào thế giới người lớn.
Do hoàn cảnh bên ngoài lừa dối nên có nhiều thay đổi như vậy và quan hệ giữa người với người trở nên phức tạp khó đoán. Cho nên, để đảm bảo cho mình có thể tồn tại trong cuộc sống như vậy thì đứa trẻ trong quá trình trưởng thành sẽ vứt bỏ những cái đơn thuần, chân thực lúc đầu, biến thành người phức tạp giả dối và không còn muốn tin tưởng vào tâm hồn
thiện mỹ ban sơ nữa. Bởi vì vứt bỏ sự thuần chính dễ như vậy nên việc giữ cho đứa trẻ luôn luôn chân thật không giả dối càng khó hơn. Một người mà đạo đức được tu dưỡng thành thục chính là một người tự mình dấn thân vào nơi trần thế, nỗ lực thể nghiệm cuộc sống, người ấy thể hiện ngay trên bản thân mình chân lý lòng thành tự nhiên, đối với thế gian đầy rẫy nhiễu nhương đã sớm thấu rõ như ngọn đuốc soi sáng mọi sự biến hóa. Thấy hết sự phức tạp, hỗn loạn của nhân tình thế sự mới biết rằng thật tâm quay về với những sự thuần phát ban đầu chính là con đường sau cuối. Cái gọi là "bậc đại nhân thì bản thân không để mất cái tâm con trẻ của mình'' chính là vì anh ta đã thấu hiểu rõ ràng như vậy, vì diện mạo sự tình đã hiện ra như thật trước mắt anh ta nên anh ta không còn bị mê hoặc bởi ngoại vật và có thể dùng đôi mắt
thuần khiết đó mà dùng thế giới một cách rõ ràng. Cho nên, đối với Mạnh Tử, cái gọi là nâng cao công suất tu dưỡng cuộc sống chính là tìm về cái tâm con trẻ đã mất đi.
 
Danh ngôn phương Tây

Daisaku Ikeda: “Con người có hai lần được sinh ra, lần thứ nhất Là sinh trong sinh tồn, cũng chính là sinh mà là sinh ra con người; lần thứ hai là sinh ra trong cuộc sống cũng chính là sinh ra trong sự thành nhân”.

_________________________________
Tri Âm Quán_Thị Trấn Chũ_Lục Ngạn_Bắc Giang
http://quoccuonglucngan.blogspot.com/
Về Đầu Trang Go down
http://lucngantriamquan.forumvi.com/
Tri Âm Quán
Thành Viên Tích Cực
Thành Viên Tích Cực
avatar

Tổng số bài gửi : 5862
Reputation : 2
Join date : 31/07/2013
Đến từ : Thị Trấn Chũ

Bài gửiTiêu đề: Re: **MẠNH TƯ**   Fri Jun 27, 2014 11:41 pm

119.Mạc chi vi nhi vi giả , thiên dã; mạc chi chí nhi trí giả, mệnh dã
                                                           Vạn Chương thượng
Từ trước tới nay, (việc) mà (ta) không muốn làm mà thật sự làm được, đó chính là thiên ý, từ trước đến nay có những mục tiêu ta không muốn đạt mà lại đạt được, đó chính là vận mệnh.
Sự thành công hay thất bại của một việc là do rất nhiều nhân tố phức hợp tạo nên. Tất nhiên, con người thường là một trong những nhân tố khiến cho sự việc có thể hay không thể tiến hành, nhưng cuối cùng có thể hay không thể thành công, trước khi kết quả chưa được công bố thì không ai có thể bảo đảm được. Nhưng, khi phải đối diện với tình huống chưa được
hiểu rõ như vậy thì một người đối với những hành vi của mình phải giữ thái độ như thế nào?
Mạnh Tử đối với việc Vũ truyền ngôi cho Khải đã bị chất vấn là trong lịch sử đạo đức suy đồi, ông đã giải thích thế này: ''Không đúng! Việc không phải như vậy. Ý trời muốn trao cho người hiền, ngôi vua lập thì phải truyền cho người hiền; ý trời muốn trao cho con của ông ta, thì ngôi vua phải do con của ông ta kế thừa. Vua Thuấn đã theo mệnh trời tiến cử Vũ, sau khi vua Thuấn chết, Vũ mặc dù phải nhường ngôi cho con của ông kế vị mà đi ẩn cư ở Dương thành, nhưng muôn dân trong thiên hạ lại chỉ trốn theo ông. Thì cũng giống như vua Nghiêu chết, bá tánh trong thiên hạ chỉ muốn theo Thuấn mà không theo Nghiêu. Lúc Vũ tại vị, cũng theo trời mà tiến cử ích, mãi sau khi Vũ chết, thì ích cũng như Vũ đến ẩn cư ở phía Bắc Ky Sơn, nhưng bá tánh trong thiên hạ lại đến Ky Sơn ủng hộ Ích, những người đó muốn đến tiếp kiến, đã chống cự với bọn người quan lại rồi chạy đến trước mặt ông ấy ca tụng rằng: ''Ôi! Con
của vua chúng ta! Con của vua Nghiêu không tranh ngôi vị, con của vua Thuấn cũng không tranh ngôi vị. Đại Vũ đã phò tá vua Nghiêu rất lâu rồi, đối với bá tánh ân huệ cũng rất nhiều rồi! Khải con của ông ấy rất hiền minh, cung kính thuận theo đạo trị lý của phụ thân, nhưng thời gian Ích phò trợ Vũ không dài, đối với bá tánh thi ân cũng chưa được lòng người. Do đó, trăm họ đều muốn theo Khải, thừa nhận sự lãnh đạo của ông ấy. Thời gian phụ chính của ba người Thuấn,
Vũ, Ích dài ngắn khác nhau, con của ông ta có hay không có tranh giành ngôi báu đều là do ý trời an bài cả! Không phải do sức lực con người có thể đủ để thay đổi được''. Một người bình thường vẫn có thể trị lý thiên hạ, ngoài việc phải tu dưỡng đạo đức thì phải giống như Thuấn, Vũ, tất yếu phải có sự tiến cử của trời thì mới có thể làm vua được, cho nên, Khổng Tử tuy là thánh nhân cũng không có được thiên hạ.
Nhưng, tuy nói tu thân không chắc có thể thi triển hoài bão bình thiên hạ, có thể không đạt được mục tiêu hay cơ hội lý tưởng thể hiện chính mình, chỉ cần dựa vào thời cơ vận mệnh của thiên mệnh. Một người lẽ nào lại vì điều đó mà từ bỏ tất cả mọi nỗ lực sao? Cuộc sống là chính mình, phải thể hiện như thế nào đều do bản thân mình phán xét con người của bạn và mãi mãi chỉ có chính bạn. Đi một vòng nhân thế, những điều chúng ta làm chỉ mong không hổ
thẹn với lòng mà thôi.
 
Danh ngôn phương Tây

Romain Rolland: ''Đau khổ có thể giáo dục một số người này; nhưng đối với một số người khác thì đau khổ lại làm cho họ lạc mất phương hướng”.

_________________________________
Tri Âm Quán_Thị Trấn Chũ_Lục Ngạn_Bắc Giang
http://quoccuonglucngan.blogspot.com/
Về Đầu Trang Go down
http://lucngantriamquan.forumvi.com/
Tri Âm Quán
Thành Viên Tích Cực
Thành Viên Tích Cực
avatar

Tổng số bài gửi : 5862
Reputation : 2
Join date : 31/07/2013
Đến từ : Thị Trấn Chũ

Bài gửiTiêu đề: Re: **MẠNH TƯ**   Mon Jun 30, 2014 1:05 pm

120.Khổng Tử tiến dĩ lễ, thối dĩ nghĩa, đắc chi bất đắc viết: "hữu mệnh"
                                                          Vạn Chương thượng


Khổng Tử dựa vào lễ tiết mà tiến, dựa vào đạo nghĩa mà lui, bất luận được hay mất đều nói: “Để vận mệnh an bài!”.
vạn Chương hỏi Mạnh Tử rằng: ''Có người nói, lúc Khổng Tử chu du các nước, đến nước Vệ thì ở nhà của Ung Thư hoạn quan tín cẩn của Vệ Linh Công, khi đến nước Tề thì lại ở nhà của hoạn quan Tích Hoàn, chuyện này có thật không?''.
Mạnh Tử trả lời rằng: ''Chuyện này do những kẻ bịa đặt sinh chuyện đồn đãi, không phải là thật. Lúc Khổng Tử ở nước Vệ thì ông tạm trú ở nhà của Nhan Thu. Nể Tử Hà sủng thần của Vệ nói với Tử Lộ rằng: ''Nếu như Khổng Tử đến nhà tôi ở, thì có thể có được chức vị khanh tướng của nước Vệ''. Tử Lộ kể câu chuyện này với Khổng Tử, Khổng Tử chỉ trả lời một
cách dửng dưng rằng: ''Để cho vận mệnh an bài''. Khổng Tử theo nghĩa mà tiến, theo lễ mà thoái, bất luận được hay mất đều nói: ''Để cho vận mệnh an bài!''. Nếu như ông ta thật sự đã ở nhà của Ung Thư và Tích Hoàn thì đó chính là không theo lễ nghĩa, không nghe theo vận mệnh rồi''...
Tôi nghe xong, quan sát lại những vị quan cận thần trong triều đều xem ông là khách vãng lai; quan sát kẻ sĩ từ xa đến mưu cầu quan tước thì xem ông là chủ quán trọ. Nếu như Khổng Tử thật sự đã ở nhà của hai người đó thế sao ông còn có thể là một Khổng Phu Tử đức cao vọng trọng nữa?''.
Thường khi người ta hành sự, nếu có sự trợ lực hay chỗ dựa thì giống như mình rơi xuống nước mà thấy được cây gỗ nổi, dùng hết sức để nắm giữ, ít ai có thể dừng lại nhịp bước (thong thả) hay suy xét một cách thận trọng về tính chính đáng của nguồn gốc trợ lực.
Nếu gặp phải nguồn gốc trợ lực xung đột với ý niệm (sự suy xét) của chúng ta, phải chăng chúng ta nên thỏa hiệp để thể luyện tâm tính. Con người ta đại đa số là ham muốn những cái lợi trước mắt cho dù với lý niệm của đối phương có khác nhau, thậm chí biết rõ tính cách không hợp nhau, không tiếc vứt bỏ những nguyên tắc của bản thân để chọn lấy cái lợi
trước mắt.
Nhưng một người có trí tuệ thật sự như Khổng Tử, tuyệt đối không vì những cơ hội thăng tiến mà hạ thấp bản thân cũng như kết giao với những người đạo đức kém. Bởi vì chí lớn có thể không có cơ hội phát triển trong lòng vì thiên hạ mưu cầu lợi lộc, không phải cứ cố công mong cầu thì có được, nhưng có thể đủ để chống lại những cám dỗ của ngoại vật, kiên trì
theo đuổi lý tưởng của mình mới là bản thân thật sự có thể tuyển chọn. Đóng tốt vai của mình, không tham, không cầu, giao mọi kết quả cho ông trời quyết định, điều này thật khó tu dưỡng biết bao.
 
Danh ngôn phương Tây

Honore de Balzac: ''Dục vọng cám dỗ con người hơn thực tế thụ hưởng, những vật mong muốn có được hấp dẫn con người hơn những vật đã có”.

_________________________________
Tri Âm Quán_Thị Trấn Chũ_Lục Ngạn_Bắc Giang
http://quoccuonglucngan.blogspot.com/
Về Đầu Trang Go down
http://lucngantriamquan.forumvi.com/
Tri Âm Quán
Thành Viên Tích Cực
Thành Viên Tích Cực
avatar

Tổng số bài gửi : 5862
Reputation : 2
Join date : 31/07/2013
Đến từ : Thị Trấn Chũ

Bài gửiTiêu đề: Re: **MẠNH TƯ**   Tue Jul 01, 2014 10:21 am

121.Nhân nghĩa lễ trí, phi do ngoại lạc ngã dã, ngã cố hữu chi dã, phất tư nhĩ hĩ
                                                                   Cáo Tử thượng
Bốn đức tính nhân, lễ, nghĩa, trí không phải là nhân tố bên ngoài do ta rèn luyện mà có được, nó vốn là bản tính cố hữu của mỗi người, chỉ là chúng ta chưa từng suy nghĩa tìm tới một cách có ý thức mà thôi.
Có lần, vào một đêm đông giá lạnh, tôi chạy xe trên con đường quốc lộ tối tăm, lúc phải băng qua con đường cao tốc thì động cơ xe lại từ từ giảm tốc độ cuối cùng thì dừng hẳn.
Sau đó không khởi động lại được. Trải qua mấy lần kinh nghiệm tôi cũng biết nguyên nhân gây tai họa là gì, đành phải cởi mũ bảo hiểm xuống, dắt vào vệ đường chuẩn bị dẫn bộ đến cây xăng gần nhất, chỉ có điều là cây xăng gần nhất cũng phải đi đến 2, 3km nữa. Lúc tôi cố gắng hết sức đẩy chiếc xe cạn xăng đi về phía trước thì có hai cô gái đi mô tô chạy qua nhưng chẳng bao lâu sau lại quay lại, sau khi hỏi rõ vấn đề bèn bảo tôi ngồi ở đó đợi để đi mua xăng
giúp tôi.
Lúc phải ngồi co rút chờ đợi trong gió lạnh, thật lòng tôi có phần thấp thỏm không yên, người lạ chưa từng gặp gỡ lại có thể tự nguyện mất thời gian quý báu của mình để giúp đỡ một người xưa nay chưa từng quen biết như tôi? Câu chuyện hay như vậy chẳng phải là chỉ điện ảnh hay phim nhiều tập mới thấy được hay sao? Trong lúc tâm tư tôi đang rối bời thì hai thiên xứ đêm đông đã xuất hiện trước mặt. Câu chuyện đã xảy ra lâu như vậy nhưng mỗi lần nghĩ đến sự việc đã xảy ra trong đêm đó, trong tôi như có luồng khí ấm áp xuyên thấu toàn thân.
Hai cô gái đó có thể cảm thấy mình đã làm một việc nhỏ không cần phải nhắc đến nhưng thật sự đã làm ấm áp lòng tôi trong khoảnh khắc đó. Trong họ tôi cảm nhận được tâm hồn cao quý mà Mạnh Tử luôn nhấn mạnh. Trong tình người, sự thành tâm thiên ý xuất phát từ bản năng của mỗi người không cách gì gọi tên được, nói ra chỉ có thể là những hành động
được thôi thúc bởi những âm thanh của tâm hồn mà thôi.
 
Danh ngôn phương Tây

“Nếu không cảm giác được những nguyện vọng tồn tại trong trái tim mình thì không khác nào như không có sinh mệnh”.

_________________________________
Tri Âm Quán_Thị Trấn Chũ_Lục Ngạn_Bắc Giang
http://quoccuonglucngan.blogspot.com/
Về Đầu Trang Go down
http://lucngantriamquan.forumvi.com/
Tri Âm Quán
Thành Viên Tích Cực
Thành Viên Tích Cực
avatar

Tổng số bài gửi : 5862
Reputation : 2
Join date : 31/07/2013
Đến từ : Thị Trấn Chũ

Bài gửiTiêu đề: Re: **MẠNH TƯ**   Wed Jul 02, 2014 1:01 pm

122.Phú tuế, đệ tử đa lại; hung tuế, đệ tử đa bạo. Phi thiên chi giáng tài nhĩ trù dã, kỳ sở dĩ hiểm nhược kỳ tâm giả nhiên dã
                                                                   Cáo Tử thượng
Trong năm được mùa, hơn một nửa số đệ tử mặc dù có ỷ lại nhưng vẫn có thể hành thiện; trong năm mất mùa, thất thu, hơn một nửa số đệ tử trở nên tàn bạo và làm điều ác. Có hiện tượng như vậy không phải do bản chất khác nhau mà thực tại là kết quả của hoàn cảnh bên ngoài khiến cho tâm hồn con người bị sa ngã.
Liên tục mấy năm, khu vui chơi phát đạt vốn mang lại sự giàu có cho dân cư Đài Loan bất đầu cảm nhận được luồng khí lạnh của nền kinh tế. Mối quan tâm nhất của mỗi người là làm thế nào để đảm bảo sự ổn định cho nền kinh tế. Kinh tế không phát triển, mọi nghề đều tiêu điều, người kiếm sống khó khăn ngày một nhiều hơn, tỉ lệ phạm tội mỗi năm cũng tăng
lên. Bật ti vi, mở báo đài thấy nhan nhản nhũng người không lạnh mà run, kẻ phạm tội liên tục gia tăng khiến cho mọi người không khỏi cảm thán: "Không khí thời đại không còn như ngày trước, lòng người không còn thuần phác nữa!'', nhưng cái gọi là nhân tâm từ trước đến nay không hề ''cổ”.
Mặc dù vật đổi sao dời thì cuộc sống của loài người cũng bắt đầu sống trong hang mà phát triển thành một thời đại khoa học kỹ thuật tiên tiến như ngày nay, loài người trước sau là như vậy. Vào thời đại của Mạnh Tử đã sớm biết được hoàn cảnh bên ngoài sẽ ảnh hưởng đến hành vi của con người. Một người sống trên thế giới này đều có những nhu cầu sinh tồn cơ bản nhất. Một khi anh ta muốn sống nhưng lại gặp phải vấn đề khó khăn thì không cách gì khiến cho anh ta sống an nhàn tự tại trong hoàn cảnh đó, để tiếp tục sinh tồn, đa số người vì cuộc sống mà không thể trở lại được con người mình trước kia.
Lúc vật chất đầy đủ, dư dả, mỗi người chỉ cần bằng lòng chi thì đều có thể dễ dàng có được những nhu cầu thiết yếu của cuộc sống. Thậm chí còn có thể dùng cho những nhu cầu hưởng thụ vật chất khác. Cho nên, cho dù có đem của cải của mình chia cho những người khác cùng hưởng thì cũng dễ dàng thực hiện. Nhưng khi thiếu thôn vật chất thì những xung đột giữa người với người càng gia tăng. Do đó, những cảnh tranh giành xâu xé lẫn nhau hoặc lừa
gạt, cướp đoạt cũng sẽ diễn ra thường xuyên hơn. Trong hoàn cảnh hiểm ác như vậy, đừng nói anh ta đem một ít của cải giúp đỡ người, cho dù bảo anh ta từ bỏ việc tranh đấu giành giật với người cũng đã khó rồi.
Khi con người bị hoàn cảnh kìm hãm thì họ không hề nhìn thấy mình nữa. Hoàn cảnh có lẽ có ảnh hưởng quan trọng đến hành vi của anh ta, nhưng lúc bình thường cũng dốc hết sức để tu dưỡng bản thân, cũng là người có ý thức về những hành vi của mình, nhưng trong những hoàn cảnh khác nhau lại chỉ nghĩ đến những hạn chế của bản thân mình, dần dần khiến
cho bản thân không bỏ đi được những dục vọng cũng như nỗi sợ hãi để trở lại cái thiên tính ban sơ không chút vẩn đục.
 
Danh ngôn phương Tây

Roosevelt: “Con người ta mỗi lần gặp mối nguy, mỗi lần gặp kiếp nạn hay tai họa thì như được sinh ra thêm lần nữa, những tri thức càng được mở rộng, đạo đức càng cao thượng, mục tiêu càng thuần khiết.

_________________________________
Tri Âm Quán_Thị Trấn Chũ_Lục Ngạn_Bắc Giang
http://quoccuonglucngan.blogspot.com/
Về Đầu Trang Go down
http://lucngantriamquan.forumvi.com/
Tri Âm Quán
Thành Viên Tích Cực
Thành Viên Tích Cực
avatar

Tổng số bài gửi : 5862
Reputation : 2
Join date : 31/07/2013
Đến từ : Thị Trấn Chũ

Bài gửiTiêu đề: Re: **MẠNH TƯ**   Thu Jul 03, 2014 10:52 am

123.Sở dĩ động tâm nhẫn tính, tăng ích kỳ sở bất năng
                                                                     Cáo Tử hạ
Chúng ta thường thích phát huy sự việc để phán đoán: phát sinh một số sự việc mà chúng ta cảm thấy là tốt cho nên chúng ta thấy vui vẻ, còn nếu tình hình không được như ý thì cảm thấy uể oải. Lúc vui vẻ thì dường như cả thế giới vui lây với niềm vui của chúng ta; lúc bi thương thì dường như cả thế giới đã vứt bỏ ta, chỉ còn lại linh hồn cô đơn đang giao chiến cùng quỷ dữ. Nhưng con đường nhân sinh vốn là con đường biến hóa đa đoan, bạn mãi mãi không thể nào biết được lát nữa đây sẽ xảy ra chuyện gì. Sự việc cứ lại lại đi đi mà chúng ta luôn phải ở trong đó để học tập trí tuệ của nhân sinh. Có một số người đường đời của họ gập ghềnh khó đi. Vở kịch dài của Nhật Bản có tên ''A Tín'' đã lấy người thật việc thật mà cải biến
thành, trong đó nhân vật nữ chính phải đi một đoạn đường gian khổ, nhưng cô vẫn có niềm tin, kiên trì, lạc quan, trong muôn vàn trắc trở. Cô quên thân mình một cách không oán trời không trách người, trái lại bài học đối diện thực tế lúc đó cuối cùng cuộc sống bản thân lấp lánh sắc màu rực rỡ.
Trong quyển "Người phụ nữ đầy dũng khí có ghi lại truyện thời thơ ấu bị ngược đãi của mười lăm cô gái làm hồ sơ, trong đó có một người có kinh nghiệm chịu đủ mọi ngược đãi đã đổi tên thành "Cơ Triết Lại''. Sau quá trình trị liệu gian khổ vẫn kiên định nói rằng: ''Bất luận ở đâu, tôi đều tin tưởng mình cần có nơi để sống, chỉ cần tôi tận lực, sống hết mình, như thế cứ từng bước một tiến lên''.
Điểm cuối cùng của sinh mệnh là lúc phải đối diện với cái chết thì muốn quay đầu lại xem xét thận trọng cuộc sống của mình, mỗi người đi trên con đường lữ hành đều chỉ đơn độc một mình, không người nào có cuộc sống giống bạn. Mỗi người trên đường đời của mình đều gặp phải những sự việc có một không hai, chỉ có bạn mới biết được sự việc phát sinh do đâu
và cuối cùng bạn đã đem về cho mình cái gì. Lần sau nếu lại phải bước đi trong hang tối tăm, đừng vội vàng bước ra, cứ thử xem phong cảnh ở cuối hang, có lẽ cũng tự hỏi mình xem: ''Lần này, cái tôi sẽ học được là gì?".
 
Danh ngôn phương Tây


Romain Rolland: ''Loài người tuyệt đối không thể quay trở về quá khứ, chỉ có thể tiếp tục hướng về phía trước, kẻ quay đầu là vô dụng”.

_________________________________
Tri Âm Quán_Thị Trấn Chũ_Lục Ngạn_Bắc Giang
http://quoccuonglucngan.blogspot.com/
Về Đầu Trang Go down
http://lucngantriamquan.forumvi.com/
Tri Âm Quán
Thành Viên Tích Cực
Thành Viên Tích Cực
avatar

Tổng số bài gửi : 5862
Reputation : 2
Join date : 31/07/2013
Đến từ : Thị Trấn Chũ

Bài gửiTiêu đề: Re: **MẠNH TƯ**   Fri Jul 04, 2014 2:22 pm

124.Tận kỳ tâm giả, tri kỳ tính dã, tri kỳ tính tắc tri thiên hĩ
                                                                    Tận Tâm thượng
Có thể đem cái tâm lương thiện mà thi hành thực tế, đó thật là đã hiểu được nhân tính, thật là đã hiểu được bản tính của con người, cũng là hiểu được thiên mệnh rồi.
Người đại biểu cho Nho gia thời Minh là Vương Dương Minh có một câu danh ngôn mà mọi người đều biết là ''Tri hành hợp nhất". Tuy nhiên, nó giống như một khẩu hiệu được nhắc nhở liên tục trong quá trình phát triển của chúng ta. Nhưng quả thật người ta lại hiểu sơ sài. Do đó câu ''Tri hành hợp nhất'' này tuyệt đối không phải là một câu khẩu hiệu mang tính tri thức mà là một chân lý mà mỗi người nhất thiết phải tận dụng nó trong cuộc sống của mình.
Tôi nhớ có một lần có một con chó đen đến trước cửa nhà tôi, thân thể nó gầy còm, run bần bật, chốc chốc lại kêu lên tiếng kêu thảm thiết, thấy người thì vẫy mạnh đuôi, dáng vẻ nó thật đáng thương. Lúc đó, tôi đang khổ sở suy nghĩ tìm tòi cái gọi là "trách nhiệm", thật khó để đưa ra quyết định nếu sau việc này mình không thể gánh vác trách nhiệm đối với con người,
sự việc sự vật chẳng bằng từ nay đừng liên quan gì đến chúng.
Lúc đó nhìn dáng vẻ đáng thương của con chó, cân nhắc, đắn đo rằng trong nhà hoàn toàn không có điều kiện để nuôi chó, cho nó ăn mà lại không thể nuôi dưỡng nó, đến cuối cùng cũng không thể gánh lấy trách nhiệm vì nó. Cho nên, tôi đành đi vào phòng để thảo luận về tình cảnh đáng thương của con chó. Sau đó, anh Đường nhà hàng xóm vừa thấy con chó, không nói không rằng, lập tức vào nhà lấy cơm cho nó ăn. Điều khiến tôi ngạc nhiên là sau khi ăn no
nê thì chú chó vẫy đuôi một cách thỏa mãn rồi lập tức đi ngay. Một mình tôi đứng trong đêm đen, tự nhiên lại thấy hổ thẹn, không biết làm thế nào để đối mặt với sự lãnh đạm của mình lúc đó.
Tôi nghĩ đến một câu nói trong quyển ''Tây Tạng sinh tử thư” viết rằng: ''Nếu như sự từ bi không nằm trong hành động thì không phải là sự từ bi chân chính''. Khi tình cảm của chúng ta, thậm chí ngay cả khi trái tim đã thật sự cảm nhận được đều có thể dùng lám cái cớ để xem thường không làm, như vậy làm sao có thể có cơ hội nhìn lại lòng mình được?
Mạnh Tử nói với chúng ta rằng: Mỗi người thật sự có thể đem chữ ''nhân'' trong tâm thể hiện qua hành động, đó chính là đã hiểu được nhân tính, mà một người hiểu được trong tim mình có sức mạnh lớn lao thì tự nhiên sẽ hiểu được một tình yêu lớn trong trời đất đó là không có gì là không bảo bọc, không có gì là không đảm đương.
 
Danh ngôn phương Tây

Rainer Maria Rilke: ''Nếu bạn cảm thấy cuộc sống thường ngày của mình quá nghèo khó, đừng trách cuộc đời mà hãy trách chính bản thân bạn".

_________________________________
Tri Âm Quán_Thị Trấn Chũ_Lục Ngạn_Bắc Giang
http://quoccuonglucngan.blogspot.com/
Về Đầu Trang Go down
http://lucngantriamquan.forumvi.com/
Tri Âm Quán
Thành Viên Tích Cực
Thành Viên Tích Cực
avatar

Tổng số bài gửi : 5862
Reputation : 2
Join date : 31/07/2013
Đến từ : Thị Trấn Chũ

Bài gửiTiêu đề: Re: **MẠNH TƯ**   Tue Jul 08, 2014 9:13 am

125.Mạc phi mệnh dã, thuận thụ kỳ chánh, thị cố tri mệnh giả, bất lập hồ nham tường chi hạ
                                                                  Tận Tâm thượng
Những cát, hung, họa, phúc trên thế gian đều chịu sự quyết định của vận mệnh, phải chịu tiếp thu chính mệnh; cho nên một người hiểu được vận mệnh sẽ không đứng dưới bức tường nghiêng sắp đổ.
Mọi người đều nói rằng: "Trăng có lúc sáng, lúc tối, lúc tròn, lúc khuyết; người có sinh, có tử, có phúc, có họa".
Một người sống trên thế giới này, có thể tuân theo những quy luật của mình, an phận giữ gìn và bầu bạn với những người mình yêu thương, tổ chức cuộc sống của mình là một việc rất ghê gớm rồi. Nhưng phúc họa khó lường, có những việc sức lực con người không khống chế được, mà phải dùng hết sức mới có thể.
Những người sống trên mảnh đất Đài Loan, đặc biệt là người ở Trung Nam nhất định sẽ nhớ thảm cảnh của trận đại địa chấn năm 921. Trong tình huống không hề có tiên đoán, báo trước, một trận địa chấn tàn khốc khiến cho nhiều người đang ngủ bỗng tỉnh giấc, kịp chạy ra khỏi nhà, trong gió lạnh họ không dám tin trời đất đang gào thét, thịnh nộ trước mắt mình, những người mắc nạn không chạy khỏi, thậm chí không còn nhìn thấy mặt trời vào ngày hôm
sau, và cuộc sống của nhiều người đã bị viết lại sau đêm đó.
Trải qua thời khắc đó, chúng ta, những người còn sống sót mới thật sự hiểu được niềm hạnh phúc khi vẫn còn được hít thở như thế này.
Việc xây dựng lại sau thảm họa là một công trình khó khăn, nhưng chúng tôi vẫn kiên trì bền bỉ, từng bước gây dựng lại cái đẹp sau thảm họa. Và cũng từ đó mới hiểu rõ sự nỗ lực tự giác của biết bao nhiêu người, chúng ta dũng cảm đối diện với những đau thương mất mát mà biến cố bất ngờ đem lại, đồng thời làm cho khoảng cách trong mối quan hệ giữa người với người dần dần được gần nhau hơn. Rất nhiều người vì điều này mà xem xét lại giá trị cuộc
sống và đôi khi thương tích trong chiến đấu lại hóa thành lời chúc phúc.
Cát, hung, họa phúc ngoài nhân tố con người ra thì tất cả đều do thiên mệnh, chúng ta sống trong thế giới này, đạo lý duy nhất bất biến chính là sự biến đổi không ngừng. Do đó, làm thế nào để đối diện với những thay đổi này, và những thay đổi này sẽ chuyển hóa thành trí tuệ của chúng ta, và đó chính là bài học lớn nhất. Sau khi chúng ta hiểu được đạo lý này, tự nhiên cũng sẽ hiểu được là chúng ta nên trân trọng cuộc sống quý báu này, đối với những việc biết sẽ nguy hại đến bản thân thì lẽ đương nhiên sẽ biết tránh xa.
Danh ngôn phương Tây


Thomas Alva Edison: ''Chỉ có sau khi tôi biết được các phương pháp đều không tốt, thì tôi mới biết cách để làm tốt công việc đó là gì”.

_________________________________
Tri Âm Quán_Thị Trấn Chũ_Lục Ngạn_Bắc Giang
http://quoccuonglucngan.blogspot.com/
Về Đầu Trang Go down
http://lucngantriamquan.forumvi.com/
Sponsored content




Bài gửiTiêu đề: Re: **MẠNH TƯ**   

Về Đầu Trang Go down
 
**MẠNH TƯ**
Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 
Trang 5 trong tổng số 6 trangChuyển đến trang : Previous  1, 2, 3, 4, 5, 6  Next

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
Tri Âm Quán. Lục Ngạn. Bắc Giang :: Các Đạo Khác-
Chuyển đến